Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@montreality: for real #jadensmith
MONTREALITY
Open In TikTok:
Region: CA
Saturday 27 June 2026 19:28:45 GMT
1899678
366581
1483
28315
Music
Download
No Watermark .mp4 (
0.17MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
0.17MB
)
Watermark .mp4 (
0.2MB
)
Music .mp3
Comments
noah :
lookin back he not even wrong
2026-06-28 02:41:46
94008
🐐goated Lo :
me when he say “let me see that phone”
2026-06-27 21:12:42
33707
Lil Anti 🫗 :
he wasn wrong.. he was just early to us 😔
2026-06-27 21:08:41
59620
Sai :
it was so cheesy at first, but DAYUM this aged like wine
2026-06-28 03:29:13
16959
simon_.mrtn :
BRRRRRROOOOOoooooo
2026-06-27 20:34:41
18109
no heart jeremy :
its makin sense now
2026-06-28 02:31:39
4235
Jesus loves you :
I agreed with him always but ts was funny
2026-06-28 12:55:19
2345
Solo :
All this love island talk had me saying this exact quote
2026-06-28 03:47:43
898
Sohiha 𐦍 :
bro was ahead of time
2026-06-27 22:08:09
291
ᥫ᭡ It's B 🌻 :
Is he still up for the conversation 😭😭
2026-06-28 22:57:12
38
ㅤ :
perhaps I was too harsh before
2026-06-28 02:03:35
256
damnimaliar :
no but can we
2026-06-28 02:34:08
117
Eugene👾 :
We owe him a SINCERE apology.
2026-06-28 19:12:05
56
V™ :
Whole time he was right
2026-06-28 02:43:26
63
𝕬 𝖉 𝖆 𝖓 𝖆 🇹🇹 :
Maturing is realizing he was right
2026-06-28 04:30:35
33
☆ :
Bro was ahead of his time and got flamed for it
2026-06-28 18:34:27
40
To see more videos from user @montreality, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
يوم تشهد عليهم ألسنتهم وأيديهم وأرجلهم بما كانوا يعملون || On a Day when their tongues, their hands and their feet will bear witness against them as to what they used to do.#قران #قرآن #قران_كريم #quran #islamic_video
⚠️ FAKE SITUATION ⚠️ FAKE BODY ⚠️ hati-hati dalam memilih teman😱 #paketsantet #filmpaketsantet #dikiriminpaketsantet #filmhoror #filmhororindonesia #filmbreaker #masukberanda #fyppp #viral #film #fyp #filmedit #clip #kurirpaket
#fypシ゚viral
Một đêm dài trôi qua. Cả căn biệt thự chìm trong im lặng. Sau khoảnh khắc Orm buông con dao và ôm lấy mình, Lingling gần như không ngủ. Cô ngồi một mình trong thư phòng. Bên cạnh là tập hồ sơ về vụ hỏa hoạn năm xưa. Đối diện là tấm ảnh gia đình. Còn trong đầu... Lại là hình ảnh Orm bật khóc, ôm chặt lấy cô và không nỡ làm cô bị thương. Cô nhắm mắt. Khẽ cười đầy chua chát. "Đừng yêu chị nữa..." "Chị không đáng..." ... Sáng hôm sau. Lingling bước vào phòng. Trên tay là một tập tài liệu. Orm ngồi lặng bên cửa sổ. Nàng quay đầu nhìn cô. Trong ánh mắt vẫn còn chút hy vọng mong manh. Lingling đặt tập giấy xuống bàn. Giọng bình thản. "Ký đi." Orm nhìn xuống. Dòng chữ trên đầu tờ giấy khiến cả người nàng cứng đờ. Đơn ly hôn. Nàng ngước lên. Hai mắt đỏ hoe. "Chị..." "Chị nói gì vậy?" "Ký đi." Giọng Lingling không thay đổi. "Chị không muốn lặp lại." Orm lắc đầu liên tục. "Không..." "Em không ký." "Em không ly hôn." Nàng đứng bật dậy. Chạy đến nắm lấy tay cô. "Chị..." "Em biết chị hận gia đình em." "Nhưng em xin chị..." "Đừng bỏ em." "Em không còn ai nữa." Lingling cúi xuống nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình. Đôi mắt khẽ dao động. Chỉ một thoáng. Rồi cô gạt tay nàng ra. "Ký." Orm bật khóc. "Em không ký." "Nếu ký rồi..." "Em sẽ mất chị." Lingling quay mặt đi. Không để nàng nhìn thấy ánh mắt mình. Giọng cô vẫn lạnh lùng. "Chúng ta kết thúc rồi." "Ngay từ đầu..." "Đây chỉ là một cuộc hôn nhân phục vụ kế hoạch của chị." Orm lùi lại một bước. Nước mắt rơi không ngừng. "Em không tin..." "Em không tin chị chưa từng yêu em." Lingling siết chặt bàn tay sau lưng. Móng tay cắm sâu vào da. Cô gần như phải ép bản thân nói ra. "Chuyện đó..." "Không còn quan trọng nữa." "Em ký đi." Căn phòng chìm trong im lặng rất lâu. Cuối cùng. Orm run rẩy cầm lấy cây bút. Nước mắt rơi xuống từng trang giấy. Nét chữ ký méo mó vì đôi tay không ngừng run. Đặt bút xuống. Nàng cúi đầu. Khẽ hỏi. "Vậy..." "Từ giờ..." "Em phải đi đâu đây ?" Lingling không trả lời. Ít phút sau. Orm bước ra khỏi biệt thự. Trên người chỉ có một chiếc túi nhỏ. Không còn gia đình. Không còn nhà. Không còn tập đoàn. Cũng không còn người mà nàng từng xem là cả thế giới. Cánh cổng biệt thự từ từ khép lại sau lưng. Nàng đứng rất lâu. Rồi chậm rãi bước đi. Không biết mình đang đi đâu. Chỉ biết... Tiếp tục bước. Đường phố đông đúc. Dòng người qua lại tấp nập. Orm đi như một cái bóng. Ánh mắt vô hồn. Trong đầu chỉ còn vang vọng những lời của Lingling. "Đây chỉ là kế hoạch." "Ký đi." "Chúng ta kết thúc rồi." Nàng không còn để ý tín hiệu giao thông. Không còn nghe thấy tiếng còi xe. Đúng lúc ấy. Từ phía xa. Một chiếc xe tải mất lái lao tới. Tiếng phanh rít lên chói tai. "Cẩn thận!" Tiếng ai đó hét lớn. Orm vừa ngẩng đầu. Một lực va chạm mạnh hất nàng ngã xuống mặt đường. Mọi thứ trước mắt nhòe dần. Tiếng người hô hoán. Tiếng xe cứu thương. Rồi tất cả chìm vào bóng tối. ... Bệnh viện. Các bác sĩ nhanh chóng đưa Orm vào phòng cấp cứu. Một y tá cầm điện thoại của nàng. Danh bạ gần như trống. Chỉ có một số được đánh dấu liên hệ khẩn cấp. Lingling. Y tá lập tức gọi. ... Trong phòng họp của tập đoàn Kowng. Điện thoại Lingling rung lên. Cô định tắt. Trong lòng cô bỗng dâng lên cảm giác bất an. "Alo." Đầu dây bên kia vang lên giọng gấp gáp. "Xin hỏi có phải người nhà của cô Orm Kornnaphat không?" Lingling lập tức đứng bật dậy. "Đúng." "Có chuyện gì?" "Cô ấy gặp tai nạn giao thông." "Hiện đang được cấp cứu." Trong khoảnh khắc ấy. Gương mặt Lingling tái hẳn. Chiếc bút trên tay rơi xuống sàn. Cô không nói thêm lời nào. Cầm chìa khóa xe. Chạy thẳng ra ngoài. Các thư ký chỉ kịp nhìn thấy chủ tịch của mình lần đầu tiên mất bình tĩnh đến như vậy. ... Mười lăm phút sau. Lingling lao vào bệnh viện. "Cô Orm đang ở đâu?" Y tá nhanh chóng hướng dẫn. Đồng thời đưa cho cô các giấy tờ nhập viện. Lingling không đọc. Cầm bút ký ngay. Thanh toán toàn bộ viện phí. Không hề chần chừ. Sau đó. Cô chạy đến trước phòng cấp cứu. Đèn "ĐANG PHẪU THUẬT" vẫn sáng. Lingling đứng lặng. Hai bàn tay run nhè nhẹ. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm. Cô cảm thấy sợ hãi. Thật sự sợ hãi. Sợ rằng... Lần này Người cô tự tay đẩy ra khỏi cuộc đời mình Sẽ không bao giờ còn cơ hội quay trở lại nữa còn tiếp #lingorm #pov
Serem banget sekarang ada paket santet😱💀 #filmpaketsantet #paketsantet #dikiriminpaketsantet #masukberanda #tiktokainment #fyppppppppppppppppppppppp #viral #4u #paket #santet
The grocery store was too bright, too crowded, and entirely beneath Jennie Kim. She stood in the cereal aisle with the expression of someone attending a funeral. "I can't believe you dragged me here," Jennie said flatly. Lisa tossed a box of sugary cereal into the cart. "You said you wanted to spend more time together." "I meant dinner. A movie. Literally anything but this." "This is quality time, babe. We're bonding." Lisa grabbed another box. "Also, we were out of cereal." "You don't even eat cereal. You just like the prizes." "Exactly. Look, this one has a little dinosaur figurine!" Lisa held up the box, genuinely excited. "I need it." "You need therapy." "Tomato, tomato." Jennie pinched the bridge of her nose. "Just get what we need and let's go." "Where's the fun in that?" Lisa started pushing the cart in circles, nearly hitting a display of pasta sauce. "Wheee!" "Lisa, stop—" "Can't stop won't stop—oh shit." The cart clipped the edge of the display. Jars wobbled dangerously. Jennie lunged forward, steadying it with both hands. "Are you insane?!" "A little." Lisa grinned sheepishly. "But you caught it. My hero." "I'm not your hero. I'm your babysitter." "Same thing." Jennie grabbed the cart from Lisa's hands. "I'm driving." "Boring." "Alive. I'm driving alive." They made it exactly three aisles before Lisa got distracted again. "Jennie. Jennie. Jennie." "What?" "Look." Lisa pointed to a massive display of hot sauce. "There's a challenge. If you can drink an entire bottle of this, you get your photo on the wall." "We're not doing that." "Obviously not. You'd die." "I meant you're not doing that." Lisa gasped dramatically. "You doubt my spice tolerance?" "I doubt your survival skills. You cried eating pepperoni last week." "It was spicy pepperoni!" "It was regular pepperoni." "It had a kick!" Jennie sighed, pushing the cart forward. "We're leaving this aisle." Lisa followed, grumbling. "You never let me have any fun." "I let you have plenty of fun. That's why we have a restraining order from the petting zoo." "That goat started it." "The goat is a goat, Lisa." "A very aggressive goat." Jennie stopped in the produce section, trying to focus on buying actual food. Lisa wandered off, and Jennie didn't notice until she heard a familiar voice over the intercom. "Attention shoppers. Jennie Kim is the prettiest girl in this grocery store. That is all. Thank you." Jennie's soul left her body. She abandoned the cart and ran toward customer service, where Lisa was standing with the intercom phone, grinning. "What do you think?" Lisa asked. "I think I'm going to punish you." Lisa's grin widened. "Oh no. How terrible." "Don't push me." "Push you? I'm terrified. Truly." Lisa fluttered her eyelashes mockingly. "Whatever will you do to me?" Jennie stepped closer, her voice dropping low. "When we get home, you'll find out." Lisa's breath hitched. "Is that a promise?" "It's a guarantee." A store manager appeared, looking panicked. "Ladies! Please, I'm going to have to ask you to—" "She's leaving," Jennie said smoothly, grabbing Lisa's wrist. "Right now." She pulled Lisa toward the checkout, ignoring her protests. They paid quickly—Jennie's card, naturally—and headed to the car in tense silence. The moment the doors closed, Lisa spoke. "You're not really mad, are you?" "I'm not mad." "Then why are you gripping the steering wheel like that?" Jennie turned to her, eyes dark. "Because I'm trying very hard not to pull over and deal with you right here." Lisa's mouth went dry. "Oh." "Yes. Oh." They drove home in charged silence. Lisa fidgeted in her seat, her earlier confidence crumbling under the weight of Jennie's intensity. When they finally got through the door, Jennie set the groceries down calmly. Too calmly. "Bedroom. Now." Lisa swallowed. "Shouldn't we put the ice cream away? It'll melt—" "I don't care about the ice cream." "The eggs—" "Lisa." Jennie's voice was sharp. "Bedroom." Lisa went. Jennie followed, closing the door behind her. — Countination 👇🏻 #jenlisa_story #fyp #jenlisa #Wattpad #au
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy