@huynh_ngoc_thanh: Nguồn lực hùng hậu khó chủ đầu tư nào sánh được #TienDoVinCanGio #dautubatdongsan #VinhomesGreenParadise #bds #VinhomesGreenParadiseCanGio

Ngọc Thành BĐS
Ngọc Thành BĐS
Open In TikTok:
Region: VN
Sunday 28 June 2026 01:09:30 GMT
158793
1766
103
82

Music

Download

Comments

truong_tran15
Trường Trần :
Tính ra vin kéo hết quân lại hay, ngành xây dựng sẽ lên giá, các nhà thầu bắt buộc phải nhận giá cao để có thể trả công thợ 7 800k thậm chí 1tr/ ngày
2026-06-28 12:19:48
66
dutieucuong
Cu tèo 86 :
Đông người làm rối thêm chả có tác dụng gì cả
2026-06-28 12:44:22
14
quandang4495
Quan Dang :
vấn đề là nó làm nó nghiệm thu luôn. nhà thầu mà làm nó đì cho còn lâu mới xong
2026-06-29 03:02:37
11
kulhn9x
Việt Anh :
Lương kỹ sư thì thấp. Ae bỏ nghề hết.
2026-06-30 06:13:29
0
huy.vi589
Huy Vi :
càng đông càng dễ âm sản lượng
2026-06-28 23:38:26
1
hoanglong639
Long Hoàng :
Làm thì ít lượn lấy lương là nhiều 😂
2026-06-29 02:26:39
2
trai_cong_truong95
🐦‍🔥_🌅_Lưu Bảy_🌅_🐦‍🔥 :
Đi làm thế này chỉ có lấy người làm lãi chứ tính ra làm thế này lỗ.
2026-06-29 07:59:41
2
user489599697
trần nguyễn :
toàn học việc, từ phụ trợ lên thợ bậc 3, học xong lên bậc thợ bậc 3 ra thực chiến thì làm như phụ
2026-06-28 12:14:21
5
cute89nguyen
người mang Tâm sự :
m dag ko hiểu sản lượng thì ít mà nhân công thì nhiều còn trả lương Cao nữa không biết nguần tiền từ đâu ra để bù vào
2026-06-28 15:58:25
1
nguyn.ph2001
NÁT NHƯ TƯƠNG :
gọi đội khoán đi vin ơi
2026-06-28 17:29:45
0
o336111200
Trần toàn cơ khí xây dựng :
giá nhân công lên thì giá nhà phải lên ko lên thì lấy gì bù lỗ cho công nhân cơ hữu
2026-06-28 16:34:09
0
quinn_105
Quỳnh_Kemm :
đây là các học viên đi thực hành mà chứ tổ đội làm gì dc đông ntn
2026-06-29 09:37:42
0
xuan.dieu37l2
Xuân diệu :
Có tiền thì thì làm gì chả được
2026-06-28 13:20:42
0
user5838472393781
@tỉnh nhung 7111990 :
không biết có đạt sản lượng như nói không. nếu vào công trình phụ lặt vặt có đạt như mấy ông đề ra k?
2026-06-28 15:50:42
2
bocuasu93
Bố của su :
hẹn vin ngày sớm nhất
2026-06-28 16:20:22
0
ankhang110606
Đạt - 09 :
chỉ công nhân của vin mới hiểu sao làm nhanh vậy
2026-06-30 07:17:59
1
01100110abc
Tình Quê :
lương và đãi ngộ thì hiếm có cty nào dc như vin
2026-06-28 15:59:27
2
kajkum0
Hoàng Nhật :
diễn ah
2026-06-28 14:01:16
1
xuankhoi0204
Khôi Xuân Nguyễn :
Này đang học việc. Chứ đâu ra 1 cụm như thế này. 1 tổ đội đang dạy cho chị em mới vào. Biết thưa thốt
2026-07-01 09:55:30
0
thehoabg
Thế Cubin :
Mua việc
2026-06-30 14:27:18
0
phannhuy...94
Phan Như Ý 9️⃣4️⃣🆘🇻🇳🇻🇳 :
Njjnnn.
2026-07-01 04:00:37
0
phannhuy...94
Phan Như Ý 9️⃣4️⃣🆘🇻🇳🇻🇳 :
G hi ok th. N dth bbhhhyytytnm. N. M
2026-07-01 04:00:19
0
phannhuy...94
Phan Như Ý 9️⃣4️⃣🆘🇻🇳🇻🇳 :
Ikdkxjxjkzzikzkzzkzkisis
2026-07-01 03:59:50
0
phannhuy...94
Phan Như Ý 9️⃣4️⃣🆘🇻🇳🇻🇳 :
Kn.
2026-07-01 04:00:59
0
To see more videos from user @huynh_ngoc_thanh, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon
Dưới đây là một caption buồn dài khoảng 950 chữ, mang phong cách trầm lắng, nội tâm, pha chút suy tư và cô đơn phù hợp để đăng kèm ảnh tâm trạng, hoàng hôn, hoặc một buổi đêm yên tĩnh: Có những ngày, ta chỉ muốn im lặng. Không nói, không cười, không cần giải thích bất cứ điều gì. Chỉ muốn trốn khỏi tất cả những ồn ào, những lời nói giả tạo, những ánh mắt như soi thấu cả tâm can. Có lẽ ai rồi cũng có lúc thấy lòng mình trống rỗng đến mức chẳng biết mình đang buồn vì điều gì, chỉ thấy tim nặng trĩu, như mang theo cả bầu trời u ám trong lồng ngực. Đôi khi, buồn không phải vì một chuyện gì quá lớn, mà vì những điều nhỏ nhặt cộng dồn. Một câu nói vô tình, một người từng thân giờ xa lạ, một kỷ niệm chợt ùa về giữa lúc chẳng ai nhắc đến. Buồn vì nhớ, buồn vì thương, buồn vì mất mát những điều chẳng thể gọi tên. Càng trưởng thành, ta càng giỏi giấu cảm xúc, nhưng cũng càng cô đơn trong chính thế giới của mình. Có những đêm nằm nghe gió thổi qua khe cửa, lòng như gợn sóng. Cảm giác trống trải ấy len lỏi vào từng hơi thở. Muốn khóc, mà nước mắt chẳng rơi. Muốn nói, mà chẳng biết nói cùng ai. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, càng thấy mình yếu đuối. Càng cười nhiều, càng thấy lòng trống rỗng. Người ta thường nói “rồi sẽ ổn thôi”, nhưng đôi khi, “ổn” chỉ là cách ta tự an ủi bản thân rằng mình vẫn còn đủ sức để bước tiếp, dù trong lòng chẳng còn chút bình yên nào. Ta bắt đầu học cách im lặng trước mọi tổn thương, học cách mỉm cười khi lòng đang rối bời. Học cách giấu nỗi buồn sau những dòng trạng thái vô nghĩa, học cách nói “không sao” ngay cả khi trái tim đang rỉ máu. Cuộc sống là vậy, không ai có thể luôn vui vẻ mãi, chỉ là ai che giấu giỏi hơn mà thôi. Có những người xuất hiện như ánh nắng, sưởi ấm ta giữa ngày đông lạnh, rồi rời đi cũng nhanh như một cơn gió, để lại phía sau là khoảng trống chẳng ai lấp nổi. Thời gian trôi, mọi thứ dần nhạt. Những lời hứa, những cảm xúc tưởng như sâu đậm cũng trở thành dĩ vãng. Ta tập quen với việc không còn ai nhắn tin hỏi thăm, quen với việc tự đi, tự ăn, tự an ủi mình. Dần dần, ta chẳng còn mong đợi điều gì từ ai nữa, cũng chẳng còn trách móc ai vì đã quên mình. Vì sau cùng, ai rồi cũng bận rộn với cuộc sống của riêng họ, chẳng ai có thể mãi ở lại chỉ để lắng nghe nỗi buồn của ta. Buồn là thứ cảm xúc khó nắm bắt nhất. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, nhẹ nhàng, nhưng dai dẳng. Như cơn mưa phùn rả rích ngày đông — không làm ta ướt đẫm, nhưng khiến lòng lạnh ngắt. Có đôi khi, ta chẳng cần ai hiểu, chỉ cần ai đó ở bên, im lặng cùng ta thôi cũng đủ. Nhưng thật hiếm hoi để tìm được một người như thế giữa cuộc đời này. Có lẽ, buồn cũng là một phần tất yếu của cuộc sống. Nhờ có buồn, ta mới biết trân trọng niềm vui. Nhờ có mất mát, ta mới học được cách giữ gìn. Và nhờ có cô đơn, ta mới học được cách yêu thương chính mình. Dù chẳng dễ dàng, nhưng ta vẫn phải học cách mỉm cười, dù lòng còn đau. Phải học cách đứng dậy, dù vết thương vẫn chưa lành. Cuộc đời không chờ ai, và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để chờ đến khi nó qua đi hay không mà thôi. Đêm vẫn dài, gió vẫn thổi, và ta vẫn ngồi đây – giữa những dòng suy nghĩ chẳng có điểm dừng. Có lẽ mai sẽ khác, có lẽ chẳng khác gì hôm nay. Nhưng ít nhất, ta vẫn còn có thể thở, có thể cảm nhận, có thể sống. Đó là điều duy nhất giúp ta tin rằng, dù hôm nay có buồn đến mấy, thì ngày mai vẫn có thể mỉm cười thêm một lần nữa#xh #buon

About