@yitapepremiumselected: Universal Car Interior Trim Strip, 197 Inch Automotive Decorative Accessories, Gap Filler Decoration Strips, Durable & Easy Install, Car Interior Accessory #autoaccesories #carcustomization #autogadget #carcover #caraccessorymusthave #newcaraccessories #leathercarseatcovers #carinteriorprotection #carandtruckaccessories #automobileaccessoriesrecommendation

YITAP Premium Select
YITAP Premium Select
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 28 June 2026 03:47:39 GMT
17
0
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @yitapepremiumselected, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trong công ty, Seonghyeon và Ahn Keonho là kiểu đồng nghiệp rất bình thường. Bình thường tới mức chẳng ai nghĩ hai người có gì đặc biệt với nhau. Keonho là trưởng phòng khó tính nổi tiếng của công ty. Đi làm lúc nào cũng áo sơ mi đen chỉnh tề, gương mặt lạnh tanh, nói chuyện ít mà áp lực thì nhiều. Còn Seonghyeon là nhân viên phòng thiết kế. Đẹp trai, lạnh, hơi khó gần, nhưng làm việc rất giỏi nên được lòng cấp trên kinh khủng. Hai người gặp nhau trong công ty cũng chỉ gật đầu chào nhạt nhẽo. Thi thoảng trao đổi công việc vài câu rồi thôi. Nhìn kiểu gì cũng chỉ giống đồng nghiệp. — Chỉ có hai người biết… Tối nào họ cũng ngủ chung một giường. — Minju là người duy nhất thấy có gì đó bất thường. Cô từng nhiều lần bắt gặp Keonho vô thức nhìn Seonghyeon trong lúc họp. Hoặc mỗi lần Seonghyeon tăng ca, Keonho sẽ “vô tình” ở lại theo. Có hôm Minju còn thấy Keonho mua cà phê sáng. Một ly americano không đường. Đúng gu Seonghyeon thích. Nhưng lúc cô hỏi thì hắn chỉ tỉnh bơ đáp: “Tiện tay thôi.” Tiện cái kiểu gì mà tiện suốt ba tháng trời. — Sáng hôm đó trời mưa nhẹ. Seonghyeon tới công ty khá sớm, vừa bước vào thang máy thì đúng lúc Keonho đi tới. Hai người nhìn nhau vài giây. Rồi Seonghyeon lùi vào trong cho hắn bước vào. Cửa thang máy chậm rãi đóng lại. Không gian lập tức yên tĩnh hẳn đi. — Seonghyeon còn đang cúi đầu bấm điện thoại thì bất ngờ bị Keonho kéo mạnh lại gần. “Ê—” Chưa kịp nói hết câu, môi đã bị hắn chặn lại. Nụ hôn tới quá đột ngột làm Seonghyeon đứng hình vài giây. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu đã vòng tay qua cổ Keonho kéo hắn cúi thấp hơn. Mùi nước hoa quen thuộc cùng hơi lạnh từ áo sơ mi hắn bao trùm lấy cậu. Thang máy vẫn đang chậm rãi đi lên. Còn Keonho thì hôn Seonghyeon như thể đã nhịn chuyện này từ tối qua tới giờ. — “Anh điên hả…” Seonghyeon vừa thở dốc vừa bật cười nhỏ. “Lỡ có người thấy thì sao?” “Không có ai.” Keonho đáp rất bình tĩnh rồi cúi xuống hôn thêm cái nữa. Giống nghiện vậy. — Tới lúc thang máy gần lên tới tầng làm việc, Keonho mới chịu buông cậu ra. Nhưng trước khi đứng thẳng lại, hắn còn cố tình cúi xuống cắn nhẹ bên cổ Seonghyeon một cái. “Á—” Seonghyeon giật mình đẩy vai hắn. “Anh khùng hả?” Keonho chỉ nhếch môi cười. Một vết đỏ nhạt nhanh chóng hiện lên trên cổ cậu. — “Ting.” Cửa thang máy mở ra. Ngay lập tức, cả hai tách nhau ra như chưa có gì xảy ra. Keonho chỉnh lại cà vạt. Seonghyeon cúi đầu xem điện thoại. Khoảng cách giữa hai người xa tới mức nhìn chẳng khác gì đồng nghiệp bình thường. Không ai biết chỉ vài giây trước họ còn hôn nhau tới mức môi đỏ hết lên. — Lúc Seonghyeon ngồi xuống bàn làm việc, Minju vừa quay qua đã khựng lại. “Ủa?” “Hửm?” “Cổ cậu bị gì vậy?” Seonghyeon theo phản xạ đưa tay che cổ lại. “À…muỗi cắn.” Minju nhìn dấu đỏ kia vài giây. Rồi chậm rãi quay sang phía Keonho đang đứng nói chuyện với nhân viên bên kia. Môi hắn hơi đỏ. Còn Seonghyeon cũng vậy. Minju im lặng đúng ba giây. “…Muỗi dữ ghê ha.” Seonghyeon lập tức ho khan quay mặt đi chỗ khác. Trong khi phía bên kia, Keonho vẫn lạnh tanh như không biết gì. Nhưng khóe môi hắn lại cong lên rất nhẹ. Đủ để Minju hiểu hết mọi chuyện rồi. #fanfiction #keonhyeon09z #pov #xh
Trong công ty, Seonghyeon và Ahn Keonho là kiểu đồng nghiệp rất bình thường. Bình thường tới mức chẳng ai nghĩ hai người có gì đặc biệt với nhau. Keonho là trưởng phòng khó tính nổi tiếng của công ty. Đi làm lúc nào cũng áo sơ mi đen chỉnh tề, gương mặt lạnh tanh, nói chuyện ít mà áp lực thì nhiều. Còn Seonghyeon là nhân viên phòng thiết kế. Đẹp trai, lạnh, hơi khó gần, nhưng làm việc rất giỏi nên được lòng cấp trên kinh khủng. Hai người gặp nhau trong công ty cũng chỉ gật đầu chào nhạt nhẽo. Thi thoảng trao đổi công việc vài câu rồi thôi. Nhìn kiểu gì cũng chỉ giống đồng nghiệp. — Chỉ có hai người biết… Tối nào họ cũng ngủ chung một giường. — Minju là người duy nhất thấy có gì đó bất thường. Cô từng nhiều lần bắt gặp Keonho vô thức nhìn Seonghyeon trong lúc họp. Hoặc mỗi lần Seonghyeon tăng ca, Keonho sẽ “vô tình” ở lại theo. Có hôm Minju còn thấy Keonho mua cà phê sáng. Một ly americano không đường. Đúng gu Seonghyeon thích. Nhưng lúc cô hỏi thì hắn chỉ tỉnh bơ đáp: “Tiện tay thôi.” Tiện cái kiểu gì mà tiện suốt ba tháng trời. — Sáng hôm đó trời mưa nhẹ. Seonghyeon tới công ty khá sớm, vừa bước vào thang máy thì đúng lúc Keonho đi tới. Hai người nhìn nhau vài giây. Rồi Seonghyeon lùi vào trong cho hắn bước vào. Cửa thang máy chậm rãi đóng lại. Không gian lập tức yên tĩnh hẳn đi. — Seonghyeon còn đang cúi đầu bấm điện thoại thì bất ngờ bị Keonho kéo mạnh lại gần. “Ê—” Chưa kịp nói hết câu, môi đã bị hắn chặn lại. Nụ hôn tới quá đột ngột làm Seonghyeon đứng hình vài giây. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu đã vòng tay qua cổ Keonho kéo hắn cúi thấp hơn. Mùi nước hoa quen thuộc cùng hơi lạnh từ áo sơ mi hắn bao trùm lấy cậu. Thang máy vẫn đang chậm rãi đi lên. Còn Keonho thì hôn Seonghyeon như thể đã nhịn chuyện này từ tối qua tới giờ. — “Anh điên hả…” Seonghyeon vừa thở dốc vừa bật cười nhỏ. “Lỡ có người thấy thì sao?” “Không có ai.” Keonho đáp rất bình tĩnh rồi cúi xuống hôn thêm cái nữa. Giống nghiện vậy. — Tới lúc thang máy gần lên tới tầng làm việc, Keonho mới chịu buông cậu ra. Nhưng trước khi đứng thẳng lại, hắn còn cố tình cúi xuống cắn nhẹ bên cổ Seonghyeon một cái. “Á—” Seonghyeon giật mình đẩy vai hắn. “Anh khùng hả?” Keonho chỉ nhếch môi cười. Một vết đỏ nhạt nhanh chóng hiện lên trên cổ cậu. — “Ting.” Cửa thang máy mở ra. Ngay lập tức, cả hai tách nhau ra như chưa có gì xảy ra. Keonho chỉnh lại cà vạt. Seonghyeon cúi đầu xem điện thoại. Khoảng cách giữa hai người xa tới mức nhìn chẳng khác gì đồng nghiệp bình thường. Không ai biết chỉ vài giây trước họ còn hôn nhau tới mức môi đỏ hết lên. — Lúc Seonghyeon ngồi xuống bàn làm việc, Minju vừa quay qua đã khựng lại. “Ủa?” “Hửm?” “Cổ cậu bị gì vậy?” Seonghyeon theo phản xạ đưa tay che cổ lại. “À…muỗi cắn.” Minju nhìn dấu đỏ kia vài giây. Rồi chậm rãi quay sang phía Keonho đang đứng nói chuyện với nhân viên bên kia. Môi hắn hơi đỏ. Còn Seonghyeon cũng vậy. Minju im lặng đúng ba giây. “…Muỗi dữ ghê ha.” Seonghyeon lập tức ho khan quay mặt đi chỗ khác. Trong khi phía bên kia, Keonho vẫn lạnh tanh như không biết gì. Nhưng khóe môi hắn lại cong lên rất nhẹ. Đủ để Minju hiểu hết mọi chuyện rồi. #fanfiction #keonhyeon09z #pov #xh

About