@johirul.islam.min5: ইনশাল্লাহ আমাদের মাঝে অতি শিগ্রই ফিরে আসবে সবাই দোয়া করবেন সিয়াম জন্য 🥺🥺 @❤️সিয়াম ভাইয়া ✨

Johirul Islam minaj
Johirul Islam minaj
Open In TikTok:
Region: BD
Sunday 28 June 2026 08:44:55 GMT
223
45
5
3

Music

Download

Comments

nusrat.jahan.anami
Nusrat Jahan Anamika :
পিক টা মিথ্যা আসল না এটা এডিট করা
2026-06-28 16:27:12
0
samirmiazi2
Samir :
ইনশাল্লাহ
2026-06-28 09:40:36
0
hasankhan2lavar1
hasan 20 :
🥰🥰🥰
2026-06-28 09:20:50
0
bdbuslover215
TRAVEL WITH MITUL :
😳😳😳
2026-06-28 09:12:33
0
mohamad.fahad59
Mohamad Fahad :
🥹🥹🥹
2026-06-29 04:08:14
0
To see more videos from user @johirul.islam.min5, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hôm nay là sinh nhật em..  Không có bánh kem, không có nến, không tiếng chúc mừng rộn ràng. Chỉ có mình em – và những khoảng lặng không ai nhìn thấy. Em đi làm như mọi ngày, lặng lẽ như thể hôm nay chẳng có gì đặc biệt. Đồng nghiệp cũng chẳng ai biết, người thân thì lâu rồi không còn hỏi thăm. Em không nhắc, cũng không mong chờ. Vì em đã quen rồi – cái cảm giác lủi thủi trong chính ngày sinh ra mình.  Buổi tối, em ghé tiệm mua một hộp cơm, rồi ngồi ăn trong phòng trọ nhỏ. Tiếng TV phát ra nhưng không át nổi tiếng trống vắng trong lòng. Một mình ăn, một mình thở dài. Không ai hỏi “Sinh nhật hôm nay em muốn gì?” cũng chẳng có ai nói “Anh nấu sẵn rồi, về ăn nhé.” Không có…. Chỉ có điện thoại – hiện đúng một dòng tin nhắn ngân hàng gửi đến vì em...đến tuổi được tặng voucher sinh nhật. Em nhớ những lần sinh nhật người khác – em chạy đôn chạy đáo mua quà, tự tay viết thiệp. Còn sinh nhật mình – lại đơn độc, lặng lẽ trôi qua như chưa từng tồn tại. Em không cần nhiều, thực sự không cần quá nhiều đâu...  Một người nhớ em, một lời chúc đơn sơ cũng đủ khiến em thấy mình còn được quan tâm. Em chỉ cần một bữa cơm ấm, có tiếng cười, có một người kéo em lại giữa cuộc sống bấp bênh này. Một người gọi em về, và gọi nơi ấy là
Hôm nay là sinh nhật em.. Không có bánh kem, không có nến, không tiếng chúc mừng rộn ràng. Chỉ có mình em – và những khoảng lặng không ai nhìn thấy. Em đi làm như mọi ngày, lặng lẽ như thể hôm nay chẳng có gì đặc biệt. Đồng nghiệp cũng chẳng ai biết, người thân thì lâu rồi không còn hỏi thăm. Em không nhắc, cũng không mong chờ. Vì em đã quen rồi – cái cảm giác lủi thủi trong chính ngày sinh ra mình. Buổi tối, em ghé tiệm mua một hộp cơm, rồi ngồi ăn trong phòng trọ nhỏ. Tiếng TV phát ra nhưng không át nổi tiếng trống vắng trong lòng. Một mình ăn, một mình thở dài. Không ai hỏi “Sinh nhật hôm nay em muốn gì?” cũng chẳng có ai nói “Anh nấu sẵn rồi, về ăn nhé.” Không có…. Chỉ có điện thoại – hiện đúng một dòng tin nhắn ngân hàng gửi đến vì em...đến tuổi được tặng voucher sinh nhật. Em nhớ những lần sinh nhật người khác – em chạy đôn chạy đáo mua quà, tự tay viết thiệp. Còn sinh nhật mình – lại đơn độc, lặng lẽ trôi qua như chưa từng tồn tại. Em không cần nhiều, thực sự không cần quá nhiều đâu... Một người nhớ em, một lời chúc đơn sơ cũng đủ khiến em thấy mình còn được quan tâm. Em chỉ cần một bữa cơm ấm, có tiếng cười, có một người kéo em lại giữa cuộc sống bấp bênh này. Một người gọi em về, và gọi nơi ấy là "nhà". Ước mơ lớn nhất lúc này không phải là tiền bạc hay thành công rực rỡ...mà là có ai đó chờ em về mỗi tối, nắm tay em trong ngày sinh nhật, không phải vì trách nhiệm – mà vì thật lòng thương. Sinh nhật...thêm một tuổi, mà lòng em vẫn là đứa trẻ – chỉ mong một lần được yêu thương đúng nghĩa. Mong một năm nào đó, có người nhớ, có người giữ, và có người...đợi em về. Không vì cô đơn, mà vì xem em là duy nhất 🖤

About