Minh Nguyễn :
Tất cả add nói đều đúng. Ai còn bố mẹ hãy lưu giữ tất cả mọi thứ khi còn có thể. Đừng như mình. Khi bố mất đột ngột, mình sốc. Mọi thứ về bố chỉ còn duy nhất cái áo đầy mùi mồ hôi bố đi làm đồng chưa kịp giặt treo ở tường. Mình cố giữ nó, hít hơi mỗi ngày cảm nhận rõ hơi ấm của bố còn bên cạnh. Khi mẹ mang đi giặt thì mình k còn cảm nhận đc 1 chút nào nữa. Ảnh gia đình cũng k có, tìm kiếm mãi mới có đc vài tấm từ xa xưa chụp rời rạc. Rồi khi mẹ mất. Mình cố gắng đọc zalo mỗi ngày, nghe tin nhắn thoại mỗi ngày, nhưng đùng cái zalo xoá tài khoản của mẹ. Mọi thứ cũng mất hết. Ảnh về mẹ còn ít hơn cả bố. Khi bố mẹ còn sống, mình đi đâu xa có gì ngon cũng sẽ mua về cho bố mẹ, dù đi liên hoan cty mình cũng sẽ đặt riêng 01 món ngon nhất để mang về cho bố mẹ. Rồi dần đi làm có thu nhập hơn thì cố gắng mua cho bố mẹ điều hoà, tủ lạnh, nồi cơm điện mới, trải thảm full nền nhà để mùa đông k lạnh bàn chân. Ước mơ lấy ck gần nhà để gần bố mẹ, rồi ước kiếm đc nhiều tiền để trang trải mua sắm nhiều hơn cho bố mẹ. Nhưng mọi thứ tan tành mây khói, khi cả bố mẹ đều lần lượt ra đi quá sớm và quá bất ngờ. Giờ đây. Tuy k giàu có gì, nhưng bản thân có đủ tài chính đầu tư cho bố mẹ thì bố mẹ k còn. Mỗi lần đi chơi xa, hay đi du lịch. Muốn mua quà về cho bố mẹ thì cũng chẳng còn ai nhận. Có chuyện vui, muốn gọi điện khoe và báo cáo bố mẹ cũng chẳng ai nghe. Muốn tâm sự với mẹ để hỏi ý kiến như mọi khi cũng chẳng có ai đáp. Nhiều khi đi ăn ở đâu có món ngon muốn mua về cho bố mẹ cũng chẳng có ai ăn. Ước mơ kiếm nhiều tiền để sửa nhà cho bố mẹ rỗng rãi và tiện nghi hơn, mà giờ có sửa cũng chỉ có mình con ở trong ngôi nhà rộng lớn đó. Không còn cảm giác nhà chật như trước. Nó lạnh, và rộng rãi quá. Con lại k nỡ sửa vì sợ mất đi bóng dáng và ký ức về bố mẹ. Vẫn cái bàn, cái ghế, cái giường,… vị trí còn nguyên con k dám sửa chữa hay bê vác đi đâu. Mất bố mẹ rồi mới thấm các bạn ạ! Đau lắm!
2026-07-29 16:10:38