@.ven0mbitez: #MATTJOHNSON pls find this funny..... 😊 #fyp #nirvannathebandtheshow #tadc #ntbts

tay ฅ^•ﻌ•^ฅ
tay ฅ^•ﻌ•^ฅ
Open In TikTok:
Region: CA
Sunday 28 June 2026 22:52:55 GMT
6389
1073
13
166

Music

Download

Comments

c4meraface
Liz <3 :
Laughin like they didnt do this in the ntbtstm ending
2026-06-29 16:49:14
128
thanapeiro
jordan/lane :
i forgot that the actual clip cuts to the view of the city first and i lost it thinking the joke was that he died off screen
2026-06-29 01:52:38
85
ythelineface
ythelineface :
LOL
2026-07-03 21:10:43
1
cadewelch03
Cade Welch :
I mean this is basically how the movie ends unironically
2026-06-29 18:58:53
38
foundfaker
tori [major yaoi freak] :
this has to be one of the few Tmnt1990 references I've seen in a show, huh.
2026-06-30 00:11:03
3
karleahadtheworld
karlea :
and i wouldve cried sorry
2026-06-29 02:05:02
26
1st_aidkit
˚✧₊ kit 🍀 ⁺˳✧༚ :
IMLAUGHING SO HARD RIGHT NOW IOH MY GOD😭😭
2026-06-29 04:09:08
5
slantedgaming
slantedgaming 🏳️‍⚧️ :
Okay, now we need the opposite 😭
2026-07-02 07:27:37
3
tachyeon
tachyeon :
Never seen tadc i bet this is funny as hell
2026-06-30 01:52:22
3
thiccbrazilianswordsman
Thicc Brazilian Sword Guy :
Holy peak referencing peak ✌️🥹
2026-07-17 23:13:08
2
yeehawbruthers
dirt eater :
they should do a matt johnson flashback to waters of march or something… idk.. just throwing out wild ideas, i know…
2026-06-30 07:13:46
6
catluvvver
🌷 queen of cringe 🎀 :
“isn’t she lovely” NO HES NOT
2026-06-29 12:48:43
6
To see more videos from user @.ven0mbitez, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dạo này anh ngủ rất muộn. Không phải vì anh không buồn ngủ…  Mà vì cứ mỗi khi đêm xuống, mọi suy nghĩ về em lại xuất  hiện nhiều hơn. Anh nằm nhìn màn hình điện thoại sáng rồi tắt,  hết cầm lên lại đặt xuống, chỉ để chờ một điều gì  đó từ em dù biết có lẽ sẽ chẳng có nữa. Có những hôm mệt quá,  anh ngủ quên lúc nào không hay. Nhưng rồi giữa đêm lại tỉnh giấc,  việc đầu tiên anh làm vẫn là cầm điện thoại lên xem…  như thể anh sợ bỏ lỡ một tin nhắn nào đó từ em.  Rồi khi nhận ra mọi thứ vẫn im lặng như thế, anh chỉ biết đặt điện  thoại xuống và tiếp tục thức cùng những suy nghĩ của mình cho tới sáng.  Anh nhớ em nhiều thật đấy. Nhớ những cuộc trò chuyện  từng kéo dài tới khuya. Nhớ cảm giác mỗi ngày đều có một người để quan tâm,  để chờ đợi. Nhớ những điều rất nhỏ thôi…  nhưng bây giờ nghĩ lại cũng đủ khiến lòng anh chùng xuống.  Có những kỷ niệm tưởng đã bình thường đến mức chẳng cần để ý,  vậy mà lúc mất đi rồi mới hiểu… hóa ra đó lại là khoảng thời gian đẹp nhất.  Điều khiến anh bất lực nhất không phải là còn thương.  Mà là rõ ràng rất nhớ nhưng lại chẳng thể bước đến gần em thêm nữa.  Anh vẫn âm thầm dõi theo em theo cách lặng lẽ nhất.  Vẫn muốn biết hôm nay em có ổn không, có ngủ sớm không,  có ai làm em buồn nữa không… nhưng rồi lại tự nhắc bản thân rằng mình  không còn là người có quyền hỏi han em như trước nữa.  Cảm giác ấy khó chịu lắm. Giống như trong lòng vẫn còn nguyên một người,  nhưng lại phải tập sống như chưa từng thuộc về nhau.  Nhiều lúc anh chỉ muốn được gặp em một lần thôi.  Không cần nói gì nhiều cả. Chỉ cần được nhìn thấy em ngoài đời thật,  được ngồi cạnh em thêm một chút, có lẽ lòng anh cũng sẽ nhẹ hơn rất nhiều.  Anh nhớ cảm giác được nắm tay em giữa những ngày bình thường nhất.  Nhớ những cái ôm khiến anh thấy mình có nơi để trở về sau  mọi mệt mỏi ngoài kia. Nhưng có lẽ… Có những người dù còn  thương rất nhiều cũng không thể quay lại như trước được nữa.  Nên anh chọn giữ nỗi nhớ ấy cho riêng mình.  Giữ lại tất cả những điều chưa kịp nói, giữ lại những cảm xúc  vẫn còn dang dở, rồi lặng lẽ đi qua từng ngày với một khoảng  trống mang tên em. Và đến tận bây giờ… Anh vẫn thật lòng rất nhớ em
Dạo này anh ngủ rất muộn. Không phải vì anh không buồn ngủ… Mà vì cứ mỗi khi đêm xuống, mọi suy nghĩ về em lại xuất hiện nhiều hơn. Anh nằm nhìn màn hình điện thoại sáng rồi tắt, hết cầm lên lại đặt xuống, chỉ để chờ một điều gì đó từ em dù biết có lẽ sẽ chẳng có nữa. Có những hôm mệt quá, anh ngủ quên lúc nào không hay. Nhưng rồi giữa đêm lại tỉnh giấc, việc đầu tiên anh làm vẫn là cầm điện thoại lên xem… như thể anh sợ bỏ lỡ một tin nhắn nào đó từ em. Rồi khi nhận ra mọi thứ vẫn im lặng như thế, anh chỉ biết đặt điện thoại xuống và tiếp tục thức cùng những suy nghĩ của mình cho tới sáng. Anh nhớ em nhiều thật đấy. Nhớ những cuộc trò chuyện từng kéo dài tới khuya. Nhớ cảm giác mỗi ngày đều có một người để quan tâm, để chờ đợi. Nhớ những điều rất nhỏ thôi… nhưng bây giờ nghĩ lại cũng đủ khiến lòng anh chùng xuống. Có những kỷ niệm tưởng đã bình thường đến mức chẳng cần để ý, vậy mà lúc mất đi rồi mới hiểu… hóa ra đó lại là khoảng thời gian đẹp nhất. Điều khiến anh bất lực nhất không phải là còn thương. Mà là rõ ràng rất nhớ nhưng lại chẳng thể bước đến gần em thêm nữa. Anh vẫn âm thầm dõi theo em theo cách lặng lẽ nhất. Vẫn muốn biết hôm nay em có ổn không, có ngủ sớm không, có ai làm em buồn nữa không… nhưng rồi lại tự nhắc bản thân rằng mình không còn là người có quyền hỏi han em như trước nữa. Cảm giác ấy khó chịu lắm. Giống như trong lòng vẫn còn nguyên một người, nhưng lại phải tập sống như chưa từng thuộc về nhau. Nhiều lúc anh chỉ muốn được gặp em một lần thôi. Không cần nói gì nhiều cả. Chỉ cần được nhìn thấy em ngoài đời thật, được ngồi cạnh em thêm một chút, có lẽ lòng anh cũng sẽ nhẹ hơn rất nhiều. Anh nhớ cảm giác được nắm tay em giữa những ngày bình thường nhất. Nhớ những cái ôm khiến anh thấy mình có nơi để trở về sau mọi mệt mỏi ngoài kia. Nhưng có lẽ… Có những người dù còn thương rất nhiều cũng không thể quay lại như trước được nữa. Nên anh chọn giữ nỗi nhớ ấy cho riêng mình. Giữ lại tất cả những điều chưa kịp nói, giữ lại những cảm xúc vẫn còn dang dở, rồi lặng lẽ đi qua từng ngày với một khoảng trống mang tên em. Và đến tận bây giờ… Anh vẫn thật lòng rất nhớ em

About