@yenbinh1983: Là phụ nữ 👩‍🦰 Không cần phải là người rực rỡ nhất giữa đám đông,nhưng nhất định phải là người biết mỉm cười với chính mình.... Sống ở đời suy cho cùng chỉ có 2 điều đáng giữ : 1 là thân thể an yên,ăn ngon ngủ đủ lòng không nặng trĩu... 2 là tâm hồn tự do,ko bị trói buộc bởi ánh nhìn người khác,ko vì ai mà đánh mất chính mình. Người thật sự biết sống ko phải người có tất cả,mà là người đủ bình thản để sống nhẹ nhàng và đủ mạnh mẽ được là chính mình....

Hồng Nguyễn
Hồng Nguyễn
Open In TikTok:
Region: VN
Sunday 28 June 2026 23:14:11 GMT
69
5
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @yenbinh1983, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ba mẹ à… Hôm nay cô ở tòa hỏi con muốn theo ai. Con đã đứng im rất lâu… lâu đến mức cô phải hỏi lại lần nữa. Nhưng con không biết phải trả lời sao. Vì nếu con chọn mẹ… ba sẽ buồn. Còn nếu con chọn ba… thì mẹ sẽ khóc. Con không muốn mất ai hết…” Hôm đó trời mưa rất lớn. Mẹ nắm tay hai anh em bước vào tòa. Bàn tay mẹ lạnh lắm. Còn bé An thì vẫn ôm con gấu bông cũ chạy lon ton phía trước. Con bé quay lại cười: “Anh hai ơi… xong rồi ba mẹ dẫn mình đi ăn nha?” Con quay mặt đi chỗ khác. Vì con không dám nhìn vào đôi mắt của em gái mình nữa. Trong phòng xử án… người lớn nói rất nhiều. Nào là: “ly hôn…” “quyền nuôi con…” “chia tài sản…” Còn bé An thì kéo áo con hỏi nhỏ: “Anh hai…” “Ly hôn là gì vậy?” Con nghẹn cổ. Rồi con nói đại: “Là… ba mẹ ở nhà khác thôi.” Con bé tròn mắt: “Vậy tối ai ngủ giữa ba với mẹ?” Tim con đau nhói. Nhưng bé An vẫn ngây thơ hỏi tiếp: “Nếu ba ở chỗ khác… thì ai đắp mền cho ba?” “Ba có sợ tối không anh?” Con cúi đầu im lặng. Vì thật ra… con cũng đang sợ. Một lúc sau… Mẹ quay mặt vào tường lau nước mắt. Bé An thấy vậy liền chạy tới ôm mẹ. “Mẹ đau ở đâu hả mẹ?” Mẹ lắc đầu. Con bé dùng hai bàn tay nhỏ xíu lau nước mắt cho mẹ rồi nói: “Mẹ đừng khóc… An ngoan mà…” Ở phía xa… ba đứng nhìn tụi con rất lâu. Mắt ba đỏ lắm. Nhưng lúc ba bước tới… bé An lại chạy sang ôm chân ba. Con bé ngước lên hỏi: “Ba ơi… ba với mẹ hết thương nhau rồi hả?” Ba đứng chết lặng. Con chưa bao giờ thấy ba khóc. Nhưng hôm đó… ba quay mặt đi thật nhanh. Rồi tới lúc cô ở tòa gọi con vào. Cô hỏi: “Nếu ba mẹ không ở cùng nhau nữa… con muốn ở với ai?” Con thấy mẹ khóc. Con thấy ba cúi đầu. Còn bé An thì ngồi dưới ghế nhìn con. Con bé không hiểu tại sao ai cũng buồn. Nó chỉ biết… sắp có chuyện gì đó rất đáng sợ xảy ra. Bất ngờ… bé An chạy lại nắm tay con. “Anh hai…” “Hả em…” “Nếu anh theo ba… thì mẹ ở một mình hả?” Con không trả lời được. Con bé lại hỏi: “Nếu em theo mẹ… thì ai ôm ba ngủ?” Cả căn phòng im lặng. Không ai nói gì nữa. Con nghe rõ tiếng mẹ khóc. Nghe rõ cả tiếng ba thở nặng nề. Rồi bé An ngước lên nhìn con bằng đôi mắt ngây thơ nhất. “Anh hai… sao mình không ở chung với cả ba lẫn mẹ?” Con bật khóc. Khóc lớn đến mức không nói thành lời. Vì con cũng muốn biết tại sao. Tại sao người lớn từng thương nhau như vậy… giờ lại bắt hai đứa con phải chọn một người để mất đi. Con ôm chặt em gái. Con bé nhỏ lắm. Nó còn chưa hiểu ly hôn là gì. Nó còn tưởng… chỉ cần mình ngoan thì ba mẹ sẽ quay lại. Rồi bé An ghé sát tai con hỏi nhỏ: “Anh hai…” “Có phải tại em hư nên ba mẹ mới bỏ nhau không?” Lúc đó… ba bật khóc ngay tại tòa. Ba quỳ xuống ôm chặt hai anh em. “Không phải lỗi của con… không phải lỗi của An…” Nhưng bé An vẫn khóc nức nở. “Vậy ba đừng đi nữa được không…” “Con ngoan mà… con nghe lời mà…” “Ba ở nhà với mẹ con con nha…” Hôm rời khỏi tòa… Ba đứng nhìn theo hai anh em rất lâu. Bé An cứ quay đầu lại mãi. Con bé còn vẫy tay: “Ba nhớ về ăn cơm nha ba…” Tối hôm đó… Lần đầu tiên em gái con không ôm gấu bông đi ngủ. Con bé ôm chiếc áo của ba. Nửa đêm… con nghe tiếng em khóc rất nhỏ. “Anh hai…” “Ba bỏ mình thật rồi hả anh?” Từ hôm đó… Em An ít cười hơn. Không còn chạy ra cửa mỗi chiều nữa. Không còn khoe điểm tốt với ba. Cũng không còn hỏi: “Khi nào cả nhà mình đi chơi?” Chỉ có một thói quen… em vẫn chưa bỏ được. Mỗi tối trước khi ngủ… con bé vẫn ôm chiếc áo cũ của ba vào lòng. Rồi hỏi con bằng giọng rất nhỏ: “Anh hai… ba còn thương em không?”#tinhyeu #tamtrang #tramcamxuc💔 #sst_tâm_trạng_buồn #vairal
Ba mẹ à… Hôm nay cô ở tòa hỏi con muốn theo ai. Con đã đứng im rất lâu… lâu đến mức cô phải hỏi lại lần nữa. Nhưng con không biết phải trả lời sao. Vì nếu con chọn mẹ… ba sẽ buồn. Còn nếu con chọn ba… thì mẹ sẽ khóc. Con không muốn mất ai hết…” Hôm đó trời mưa rất lớn. Mẹ nắm tay hai anh em bước vào tòa. Bàn tay mẹ lạnh lắm. Còn bé An thì vẫn ôm con gấu bông cũ chạy lon ton phía trước. Con bé quay lại cười: “Anh hai ơi… xong rồi ba mẹ dẫn mình đi ăn nha?” Con quay mặt đi chỗ khác. Vì con không dám nhìn vào đôi mắt của em gái mình nữa. Trong phòng xử án… người lớn nói rất nhiều. Nào là: “ly hôn…” “quyền nuôi con…” “chia tài sản…” Còn bé An thì kéo áo con hỏi nhỏ: “Anh hai…” “Ly hôn là gì vậy?” Con nghẹn cổ. Rồi con nói đại: “Là… ba mẹ ở nhà khác thôi.” Con bé tròn mắt: “Vậy tối ai ngủ giữa ba với mẹ?” Tim con đau nhói. Nhưng bé An vẫn ngây thơ hỏi tiếp: “Nếu ba ở chỗ khác… thì ai đắp mền cho ba?” “Ba có sợ tối không anh?” Con cúi đầu im lặng. Vì thật ra… con cũng đang sợ. Một lúc sau… Mẹ quay mặt vào tường lau nước mắt. Bé An thấy vậy liền chạy tới ôm mẹ. “Mẹ đau ở đâu hả mẹ?” Mẹ lắc đầu. Con bé dùng hai bàn tay nhỏ xíu lau nước mắt cho mẹ rồi nói: “Mẹ đừng khóc… An ngoan mà…” Ở phía xa… ba đứng nhìn tụi con rất lâu. Mắt ba đỏ lắm. Nhưng lúc ba bước tới… bé An lại chạy sang ôm chân ba. Con bé ngước lên hỏi: “Ba ơi… ba với mẹ hết thương nhau rồi hả?” Ba đứng chết lặng. Con chưa bao giờ thấy ba khóc. Nhưng hôm đó… ba quay mặt đi thật nhanh. Rồi tới lúc cô ở tòa gọi con vào. Cô hỏi: “Nếu ba mẹ không ở cùng nhau nữa… con muốn ở với ai?” Con thấy mẹ khóc. Con thấy ba cúi đầu. Còn bé An thì ngồi dưới ghế nhìn con. Con bé không hiểu tại sao ai cũng buồn. Nó chỉ biết… sắp có chuyện gì đó rất đáng sợ xảy ra. Bất ngờ… bé An chạy lại nắm tay con. “Anh hai…” “Hả em…” “Nếu anh theo ba… thì mẹ ở một mình hả?” Con không trả lời được. Con bé lại hỏi: “Nếu em theo mẹ… thì ai ôm ba ngủ?” Cả căn phòng im lặng. Không ai nói gì nữa. Con nghe rõ tiếng mẹ khóc. Nghe rõ cả tiếng ba thở nặng nề. Rồi bé An ngước lên nhìn con bằng đôi mắt ngây thơ nhất. “Anh hai… sao mình không ở chung với cả ba lẫn mẹ?” Con bật khóc. Khóc lớn đến mức không nói thành lời. Vì con cũng muốn biết tại sao. Tại sao người lớn từng thương nhau như vậy… giờ lại bắt hai đứa con phải chọn một người để mất đi. Con ôm chặt em gái. Con bé nhỏ lắm. Nó còn chưa hiểu ly hôn là gì. Nó còn tưởng… chỉ cần mình ngoan thì ba mẹ sẽ quay lại. Rồi bé An ghé sát tai con hỏi nhỏ: “Anh hai…” “Có phải tại em hư nên ba mẹ mới bỏ nhau không?” Lúc đó… ba bật khóc ngay tại tòa. Ba quỳ xuống ôm chặt hai anh em. “Không phải lỗi của con… không phải lỗi của An…” Nhưng bé An vẫn khóc nức nở. “Vậy ba đừng đi nữa được không…” “Con ngoan mà… con nghe lời mà…” “Ba ở nhà với mẹ con con nha…” Hôm rời khỏi tòa… Ba đứng nhìn theo hai anh em rất lâu. Bé An cứ quay đầu lại mãi. Con bé còn vẫy tay: “Ba nhớ về ăn cơm nha ba…” Tối hôm đó… Lần đầu tiên em gái con không ôm gấu bông đi ngủ. Con bé ôm chiếc áo của ba. Nửa đêm… con nghe tiếng em khóc rất nhỏ. “Anh hai…” “Ba bỏ mình thật rồi hả anh?” Từ hôm đó… Em An ít cười hơn. Không còn chạy ra cửa mỗi chiều nữa. Không còn khoe điểm tốt với ba. Cũng không còn hỏi: “Khi nào cả nhà mình đi chơi?” Chỉ có một thói quen… em vẫn chưa bỏ được. Mỗi tối trước khi ngủ… con bé vẫn ôm chiếc áo cũ của ba vào lòng. Rồi hỏi con bằng giọng rất nhỏ: “Anh hai… ba còn thương em không?”#tinhyeu #tamtrang #tramcamxuc💔 #sst_tâm_trạng_buồn #vairal

About