@mahfeerzz:

mahfeerzz
mahfeerzz
Open In TikTok:
Region: BR
Monday 29 June 2026 01:29:14 GMT
11694
1853
10
58

Music

Download

Comments

cayo_leonardo
Cayo_leonardo :
a perfeição dessa mulher e incrível
2026-06-29 06:20:26
3
medson_ttk
MEDSON :
primeiro?
2026-06-29 01:30:44
0
is_akuto
AKUTO :
mahfeerzz a cada vídeo fica melhor
2026-06-29 01:31:10
0
sksksjsua8a82
vitorkkkkkkj06 :
boa noite
2026-06-29 01:34:06
0
djona_lz
Djona :
Caiu na minha fy, passando aqui para apoiar ❤️
2026-06-29 02:17:47
0
martinssm__011
miguel⁰¹¹__😶‍🌫️ :
🔥🔥
2026-06-29 02:49:41
0
To see more videos from user @mahfeerzz, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Thưa thầy, trong tình yêu… vì sao con luôn muốn biết người kia đang làm gì, nghĩ gì? Con muốn họ dành nhiều thời gian cho con hơn, quan tâm con hơn. Điều đó có phải là yêu không?” Người thầy nhìn người học trò, hỏi lại: “Khi con muốn biết, muốn giữ, muốn họ theo ý mình… trong lòng con là an hay bất an?” Người học trò đáp: “Là bất an… vì nếu không biết, con sẽ lo.” Người thầy gật đầu: “Vậy cái con đang giữ… không phải là người kia. Mà là nỗi sợ mất họ.” Người học trò im lặng. Người thầy nói tiếp: “Tình yêu bắt đầu bằng sự mở ra. Nhưng kiểm soát lại bắt đầu từ sự co lại. Một bên là tin, một bên là sợ.” Người học trò hỏi: “Nhưng nếu con không kiểm soát, không giữ… họ có thể rời đi.” Người thầy hỏi: “Nếu họ ở lại vì con giữ, đó là ở… hay là bị giữ?” Người học trò khựng lại: “Có lẽ… là bị giữ.” Người thầy nói: “Thứ bị giữ, sẽ luôn tìm cách thoát. Thứ được tự do, mới có thể tự nguyện ở lại.” Người học trò trầm giọng: “Nhưng thưa thầy, con yêu họ… nên con mới sợ mất.” Người thầy nhẹ giọng: “Con sợ mất họ… hay sợ mất cảm giác họ mang lại cho con?” Người học trò lặng đi một lúc lâu: “Có lẽ… là cả hai.” Người thầy gật đầu: “Trong đó, phần lớn là cái thứ hai. Con bám vào cách họ khiến con cảm thấy: được yêu, được quan trọng. Khi cảm giác ấy lung lay, con cố kiểm soát để giữ lại.” Người học trò hỏi: “Vậy kiểm soát… không phải là yêu?” Người thầy đáp: “Kiểm soát là nỗi sợ đội lốt tình yêu. Nó nói ‘vì anh yêu em nên anh cần biết mọi thứ’. Nhưng thật ra là ‘vì anh sợ, nên anh cần chắc chắn’.” Người học trò cúi đầu: “Vậy yêu đúng… là như thế nào, thưa thầy?” Người thầy chậm rãi: “Yêu… là thấy người kia là một con người tự do. Không phải là thứ thuộc về con. Không phải là phần bù cho những thiếu hụt của con.” Người học trò hỏi: “Nhưng nếu không giữ, làm sao tình yêu bền?” Người thầy mỉm cười: “Thứ cần giữ mới bền… thường không thật. Thứ thật, không cần giữ… vẫn ở. Như nước trong tay, càng nắm chặt, càng mất.” Người học trò thở nhẹ: “Con thấy… càng yêu, con càng sợ.” Người thầy nói: “Vì con đang yêu bằng sự thiếu thốn. Khi bên trong con còn trống, con sẽ dùng người kia để lấp. Mà cái lấp đó không bao giờ đủ, nên con càng giữ.” Người học trò hỏi nhỏ: “Vậy con phải làm gì?” Người thầy đáp: “Quay về làm đầy chính mình. Khi con không còn cần người kia để cảm thấy đủ, con sẽ thôi kiểm soát. Lúc đó, con yêu… không phải để giữ, mà để cho.” Người học trò ngẩng lên: “Cho… mà không sợ mất?” Người thầy nhìn thẳng: “Cho… mà không đặt điều kiện. Ở… mà không trói buộc. Nếu họ đi, con buồn, nhưng không mất mình. Nếu họ ở, con vui, nhưng không bám.” Người học trò im lặng. Một lúc sau, khẽ nói: “Con bắt đầu hiểu… kiểm soát không giữ được tình yêu. Chỉ có thể làm nó ngột ngạt.” Người thầy không đáp. Chỉ nói rất khẽ: “Tình yêu thật… luôn thở được.”
“Thưa thầy, trong tình yêu… vì sao con luôn muốn biết người kia đang làm gì, nghĩ gì? Con muốn họ dành nhiều thời gian cho con hơn, quan tâm con hơn. Điều đó có phải là yêu không?” Người thầy nhìn người học trò, hỏi lại: “Khi con muốn biết, muốn giữ, muốn họ theo ý mình… trong lòng con là an hay bất an?” Người học trò đáp: “Là bất an… vì nếu không biết, con sẽ lo.” Người thầy gật đầu: “Vậy cái con đang giữ… không phải là người kia. Mà là nỗi sợ mất họ.” Người học trò im lặng. Người thầy nói tiếp: “Tình yêu bắt đầu bằng sự mở ra. Nhưng kiểm soát lại bắt đầu từ sự co lại. Một bên là tin, một bên là sợ.” Người học trò hỏi: “Nhưng nếu con không kiểm soát, không giữ… họ có thể rời đi.” Người thầy hỏi: “Nếu họ ở lại vì con giữ, đó là ở… hay là bị giữ?” Người học trò khựng lại: “Có lẽ… là bị giữ.” Người thầy nói: “Thứ bị giữ, sẽ luôn tìm cách thoát. Thứ được tự do, mới có thể tự nguyện ở lại.” Người học trò trầm giọng: “Nhưng thưa thầy, con yêu họ… nên con mới sợ mất.” Người thầy nhẹ giọng: “Con sợ mất họ… hay sợ mất cảm giác họ mang lại cho con?” Người học trò lặng đi một lúc lâu: “Có lẽ… là cả hai.” Người thầy gật đầu: “Trong đó, phần lớn là cái thứ hai. Con bám vào cách họ khiến con cảm thấy: được yêu, được quan trọng. Khi cảm giác ấy lung lay, con cố kiểm soát để giữ lại.” Người học trò hỏi: “Vậy kiểm soát… không phải là yêu?” Người thầy đáp: “Kiểm soát là nỗi sợ đội lốt tình yêu. Nó nói ‘vì anh yêu em nên anh cần biết mọi thứ’. Nhưng thật ra là ‘vì anh sợ, nên anh cần chắc chắn’.” Người học trò cúi đầu: “Vậy yêu đúng… là như thế nào, thưa thầy?” Người thầy chậm rãi: “Yêu… là thấy người kia là một con người tự do. Không phải là thứ thuộc về con. Không phải là phần bù cho những thiếu hụt của con.” Người học trò hỏi: “Nhưng nếu không giữ, làm sao tình yêu bền?” Người thầy mỉm cười: “Thứ cần giữ mới bền… thường không thật. Thứ thật, không cần giữ… vẫn ở. Như nước trong tay, càng nắm chặt, càng mất.” Người học trò thở nhẹ: “Con thấy… càng yêu, con càng sợ.” Người thầy nói: “Vì con đang yêu bằng sự thiếu thốn. Khi bên trong con còn trống, con sẽ dùng người kia để lấp. Mà cái lấp đó không bao giờ đủ, nên con càng giữ.” Người học trò hỏi nhỏ: “Vậy con phải làm gì?” Người thầy đáp: “Quay về làm đầy chính mình. Khi con không còn cần người kia để cảm thấy đủ, con sẽ thôi kiểm soát. Lúc đó, con yêu… không phải để giữ, mà để cho.” Người học trò ngẩng lên: “Cho… mà không sợ mất?” Người thầy nhìn thẳng: “Cho… mà không đặt điều kiện. Ở… mà không trói buộc. Nếu họ đi, con buồn, nhưng không mất mình. Nếu họ ở, con vui, nhưng không bám.” Người học trò im lặng. Một lúc sau, khẽ nói: “Con bắt đầu hiểu… kiểm soát không giữ được tình yêu. Chỉ có thể làm nó ngột ngạt.” Người thầy không đáp. Chỉ nói rất khẽ: “Tình yêu thật… luôn thở được.”

About