@pedau199998: Chiều nào e cũng không nhớ nữa😁#xh

Pé dâu🍓
Pé dâu🍓
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 29 June 2026 01:57:22 GMT
882
199
7
2

Music

Download

Comments

phan.thanh31195
Alex Phan :
Xinh quá
2026-07-03 15:01:54
0
thanh_hai81
Thanh Hải 81AK :
K có chiều nào hết chơn á. 😂
2026-06-29 06:05:13
0
hungchelsea_79
•KHÁNH HƯNG• :
10,5₫ cho sự xinh đẹp này ạ💋
2026-06-29 07:12:34
0
bao_huy91
vivo :
🥰🥰🥰
2026-07-07 07:16:32
0
gialai2026
Pleiku Bois :
🥰❤️🌹🥰❤️🌹🥰❤️🌹
2026-06-29 02:44:47
0
dinhdong_pt
Đinh Đông PT :
🥰🥰🥰
2026-06-29 02:22:28
0
cam569818
cam+kẹo :
😋😋😋
2026-06-29 05:00:09
0
To see more videos from user @pedau199998, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thời điểm đau lòng nhất, vốn dĩ không phải là lúc bạn rơi nước mắt. Bởi vì khi còn có thể khóc, nghĩa là trong lòng bạn vẫn còn một lối thoát. 
Nước mắt, suy cho cùng, là cách cảm xúc tìm được đường đi ra ngoài. Chỉ là có một khoảnh khắc nào đó, mọi thứ đột nhiên lặng xuống. Bạn không khóc, cũng không nói. Thậm chí không còn muốn giải thích điều gì. Không phải vì bạn không buồn,mà là nỗi buồn đã đi quá sâu. Sâu đến mức chạm vào nơi mà ngôn từ không thể chạm tới. Bạn ngồi đó, rất yên. 
Nhìn mọi thứ đang diễn ra như bình thường. Người ta nói cười, thế giới vẫn quay, chỉ có cảm xúc của bạn là đứng lại. Bạn hiểu ..
Hiểu vì sao mọi chuyện thành ra như vậy.
Hiểu cả những điều mình đã cố gắng, đã đánh đổi. Nhưng chính vì hiểu, nên bạn không còn gì để nói nữa. Không trách - Không oán. 
Cũng chẳng còn mong ai đó phải hiểu mình. Chỉ là một khoảng lặng rất dài, bạn học cách nuốt mọi cảm xúc vào trong, và để nó tự lắng xuống, một mình. Có những nỗi đau không cần phải kể ra. Không phải vì nó không đáng nói, mà là vì nói ra rồi cũng không thay đổi được gì. Thế nên bạn chọn im lặng. Không phải buông bỏ ngay lập tức, mà là buông dần từng chút một  trong yên lặng.  Và rồi, đến một lúc nào đó, bạn nhận ra mình đã đi qua đoạn đau nhất mà không một ai hay biết. Không ồn ào Không thở than Chỉ có lặng im… | Người bán hoa cúc dại |  #Gã #goccuaga #dalat
Thời điểm đau lòng nhất, vốn dĩ không phải là lúc bạn rơi nước mắt. Bởi vì khi còn có thể khóc, nghĩa là trong lòng bạn vẫn còn một lối thoát. 
Nước mắt, suy cho cùng, là cách cảm xúc tìm được đường đi ra ngoài. Chỉ là có một khoảnh khắc nào đó, mọi thứ đột nhiên lặng xuống. Bạn không khóc, cũng không nói. Thậm chí không còn muốn giải thích điều gì. Không phải vì bạn không buồn,mà là nỗi buồn đã đi quá sâu. Sâu đến mức chạm vào nơi mà ngôn từ không thể chạm tới. Bạn ngồi đó, rất yên. 
Nhìn mọi thứ đang diễn ra như bình thường. Người ta nói cười, thế giới vẫn quay, chỉ có cảm xúc của bạn là đứng lại. Bạn hiểu ..
Hiểu vì sao mọi chuyện thành ra như vậy.
Hiểu cả những điều mình đã cố gắng, đã đánh đổi. Nhưng chính vì hiểu, nên bạn không còn gì để nói nữa. Không trách - Không oán. 
Cũng chẳng còn mong ai đó phải hiểu mình. Chỉ là một khoảng lặng rất dài, bạn học cách nuốt mọi cảm xúc vào trong, và để nó tự lắng xuống, một mình. Có những nỗi đau không cần phải kể ra. Không phải vì nó không đáng nói, mà là vì nói ra rồi cũng không thay đổi được gì. Thế nên bạn chọn im lặng. Không phải buông bỏ ngay lập tức, mà là buông dần từng chút một trong yên lặng. Và rồi, đến một lúc nào đó, bạn nhận ra mình đã đi qua đoạn đau nhất mà không một ai hay biết. Không ồn ào Không thở than Chỉ có lặng im… | Người bán hoa cúc dại | #Gã #goccuaga #dalat

About