Con bố un và vỹ :
Khi ta còn nhỏ, ta khát khao được lớn, được tự do khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia.
Lớn lên rồi, ta lại thèm được bé lại đế một lần nữa được sống vô tư, trong vòng tay cha mẹ, không lo toan nghĩ ngợi.
Đến khi bước vào tuổi trưởng thành 25, 30 giữa những bộn bề và ước mơ còn dang dở ta lại muốn trở về những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, khi niềm tin còn trong veo và trái tim chưa sợ tổn thương.
Rồi khi tóc đã bạc, mắt đã mờ, ta lại chỉ ước được quay về những ngày trưởng thành, khi còn đủ sức khoe, còn đủ người thân yêu bên cạnh.
Có lẽ, con người ta suốt một đời chỉ mải đi tìm lại chính mình của những năm tháng đã qua, chẳng bao giờ thật sự bằng lòng với hiện tại vì thời gian luôn lấy đi thứ mà ta chưa kịp trân trọng....
2026-06-29 14:22:57