@kim_anh_898: Có những vết thương sinh ra chỉ để ta học cách sống cùng nó. Có những điều trong đời này, không ai dạy ta cách chịu đựng cho đúng. Và rồi ta lớn lên bằng chính những điều mình không bao giờ chuẩn bị trước. Chỉ là ta tự học. Tự học cách im lặng khi bên trong đang vỡ ra từng mảnh. Tự học cách trả lời "không sao" trong khi mọi thứ đều đang không ổn. Tự học cách vẫn sống tiếp như thể mình chưa từng bị bỏ lại phía sau. Và tự học cách tha thứ... cho những điều lẽ ra không nên xảy ra với mình. Đôi lúc ta tha thứ cho tất cả. Tha thứ cho một người đã từng làm mình tổn thương. Tha thứ cho những lời nói vô tâm được thốt ra như thể không có gì đáng để nhớ. Tha thứ cho những lần mình bị bỏ quên giữa một câu chuyện mà mình từng nghĩ sẽ có mình ở lại đến cuối. Ta tha thứ không phải vì mọi thứ xứng đáng. Mà vì ta đã mệt đến mức không còn muốn giữ lại bất cứ điều gì nữa. Có những ngày, tha thứ không còn là cao thượng. Mà chỉ là một cách để không gục xuống. Mệt đến mức không còn muốn đúng sai. Không còn muốn thắng thua. Chỉ cần mọi thứ dừng lại. Dù là bằng cách nào. Nhưng rồi, khi đêm xuống. Khi cả thế giới tắt tiếng. Khi không còn ai để phải tỏ ra ổn. Khi mọi lớp mạnh mẽ ban ngày rơi xuống hết. Ta lại thức trắng. Không phải vì giận. Không phải vì còn yêu. Cũng không phải vì muốn quay lại điều gì. Mà chỉ để hỏi một câu, rất nhỏ... nhưng đủ lớn để đánh thức cả một đêm dài: Vì sao lại là mình? Vì sao mình lại là người bị quên nhanh đến vậy? Vì sao những điều mình cố giữ lại là thứ đầu tiên bị buông bỏ? Vì sao mình đã thật lòng, nhưng lại như chưa từng tồn tại trong lựa chọn của ai đó? Không có câu trả lời. Chỉ có im lặng. Và trong im lặng đó, mọi ký ức tự quay về. Câu hỏi ấy không giết ta ngay. Nó chỉ khiến ta không còn ngủ yên như trước nữa. Ta có thể tha thứ cho tất cả. Nhưng không thể tha thứ cho cảm giác mình từng bị đối xử như thể không quan trọng. Tha thứ cho người khác là một lựa chọn. Tha thứ cho chính mình... là một cuộc chiến không bao giờ kết thúc đúng nghĩa. Có những đêm, ta không nhớ hết câu chuyện. Nhưng cơ thể thì nhớ rõ từng chi tiết. Nhớ cái nghẹn khi một tin nhắn bị bỏ quên quá lâu. Nhớ cảm giác chờ một điều không bao giờ đến. Nhớ cái lạnh khi nhận ra mình không còn là ưu tiên của ai đó nữa. Người ta nói thời gian sẽ làm mọi thứ nhẹ đi. Nhưng thời gian không xóa đau. Nó chỉ dạy ta cách im lặng khi đau. Ta quen với việc không nhắc lại. Quen với việc tỏ ra ổn. Quen với việc nói "không sao" như một phản xạ. Nhưng trong những khoảng lặng, mọi thứ vẫn nguyên vẹn như cũ. Không thiếu một chi tiết nào. Và ta lại tự hỏi. Nếu đã tha thứ rồi, tại sao lòng vẫn không yên? Nếu đã buông rồi, tại sao tim vẫn còn nặng? Nếu đã rời đi rồi, tại sao trong đó vẫn còn mình? Có lẽ vì tha thứ không phải là kết thúc. Tha thứ chỉ là lúc ta ngừng trách người khác. Còn phần khó nhất... là ngừng trách chính mình vì đã từng tin, từng hy vọng, từng nghĩ mọi thứ sẽ khác. Có những người đi qua đời ta như một cơn gió. Nhưng lại để lại trong ta cả một mùa không bao giờ chịu dừng lại. Ta sống trong mùa đó rất lâu. Lâu đến mức quên mất mình đã từng nhẹ nhõm như thế nào. Không ai thấy. Không ai biết. Chỉ có ta, và những câu hỏi không bao giờ ngủ yên. Và điều buồn nhất không phải là bị bỏ lại. Mà là ta đã từng nghĩ mình sẽ không bị bỏ lại. Cho đến một ngày. Ta không còn hỏi "vì sao lại là mình" nữa. Không phải vì đã có câu trả lời. Mà vì ta hiểu: có những điều, càng cố tìm lý do... chỉ càng làm mình đau thêm một lần nữa. Không phải vì đã có câu trả lời. Mà vì ta hiểu: có những điều, càng cố tìm lý do... chỉ càng làm mình đau thêm một lần nữa. Ta không cần hiểu hết để tiếp tục sống. Ta chỉ cần học cách đặt nó xuống. Nhẹ hơn một chút. Mỗi ngày. Và nếu có thể tha thứ cho tất cả... Thì cũng phải học cách tha thứ cho chính mình. Vì mình đã từng rất thật lòng. Đã từng tin. Đã từng chờ. Đã từng nghĩ chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi... mọi thứ sẽ khác. Nhưng có những thứ không thay đổi không phải vì ta chưa đủ tốt. Mà vì nó vốn dĩ chưa từng thuộc về ta. Và đôi khi, trưởng thành không phải là quên. Mà là nhớ tất cả... nhưng không còn để nó định nghĩa mình nữa.

Trạm Cảm Xúc 💔💔💔
Trạm Cảm Xúc 💔💔💔
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 29 June 2026 09:05:35 GMT
44448
1482
19
201

Music

Download

Comments

ledien96
Lê Diễn :
bh mà mình suy từ trước tới giờ à 😂😂😂
2026-07-01 14:56:18
0
h.th.nga591
🧞‍♀️¹Bà ⁹Cô ⁹Già⁷🧞‍♀️ :
nhạc xưa nghe vẫn hay🥰
2026-07-01 14:23:22
0
09heo1995
Cô công nhân :
Mk xin cap với a
2026-07-01 13:30:42
0
thanh.nguyen0655
quynh anh :
tui cũng thấy trong đó nè
2026-06-30 15:46:28
0
minzyhuyen9291
Huyền 🫶🏻💞💞 :
2026-06-30 14:33:57
0
mom...2668
🍁🍁Móm😊😊 :
thấy chính mình trong đó 😂
2026-06-30 12:27:08
0
myphuong367
Pé Phượng 47_D1🥰 :
thấy mình trong đây
2026-06-30 14:59:43
0
m.ca.khnh3
mẹ của khánh :
😭 tui đó
2026-06-30 12:09:35
0
nga.nguyen5443
🪻🪻🪻Nga Nguyễn🪻🪻🪻 :
video hay
2026-06-30 14:49:04
0
tmnhnino
vk linh nhi ❤️ck đăng nghĩa :
tầm trạng quá bạn ơi 😳😳😳
2026-06-30 05:59:24
0
tgi228
Sống với hiện tại :
Đau thật vì lầm tưởng ta đẳng cấp cao ,gặp được người cùng tần số để rối dâng hiến hết mình ,hy vọng mãi bên nhau ,thế mà người lai bỏ rơi ta
2026-06-30 05:50:59
0
user049095128
cô bé dễ thương :
nhạc hay nhưng TT quá bạn hiền ơi. mình chúc bạn buổi sáng vv nha nha bạn.. cho mình xin cái video nè đăng lại nha bạn mình cảm ơn bạn nhiều
2026-06-30 01:02:08
0
tuyennguyen71b3
Nguyễn Tuyên :
💗💗💗
2026-06-30 12:07:22
0
tm.phan2118
độc thân :
😭
2026-06-30 04:54:37
0
quyn.huynh60
Quyên Huynh :
🥰🥰🥰
2026-06-30 03:25:39
0
yenyen383986
yến :
🥰🥰🥰🥰🥰
2026-06-29 16:38:36
0
thch.minh.hng6
Thạch Minh Hương :
🥰🥰🥰
2026-07-01 15:47:02
0
To see more videos from user @kim_anh_898, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About