@relax280424: 💥💥💥 TÂM SỰ Sáng nay, con gái đưa tôi vào viện dưỡng lão. Nó nói: Ba ở đây sẽ có người chăm sóc. Con cũng yên tâm hơn. Tôi chỉ gật đầu. Tôi biết con bé nói đúng. Mấy tháng gần đây, chân tôi yếu dần. Có lần tôi té trong phòng tắm, nằm dưới sàn gần 1 tiếng đồng hồ mới với được điện thoại. Từ hôm đó, con gái kg còn muốn tôi sống 1 mình. Tôi kg trách nó. Tôi biết nó thương tôi. Nhưng khi chiếc xe dừng trước cửa viện dưỡng lão, trong lòng tôi vẫn có 1 cảm giác rất khó nói. Tôi biết từ hôm nay cuộc đời mình sẽ khác. Căn phòng của tôi kg lớn. Có 1 chiếc giường, 1 cái tủ, 1 chiếc ghế và cửa sổ nhìn ra bãi đậu xe. Con gái mang theo vài bộ quần áo, thuốc men và 1 tấm hình gia đình. Nó đặt tấm hình lên chiếc bàn cạnh giường rồi hỏi: “Ba thấy được kg?” Tôi nói: “Được rồi con.” Thật ra tôi muốn nói với nó rằng tôi muốn về nhà. Tôi muốn về căn nhà mà tôi đã sống cả đời. Nơi tôi tự tay sơn từng bức tường. Tự sửa hàng rào. Tự trồng cái cây trước sân. Nơi vợ tôi từng nấu ăn mỗi chiều và đứng ngoài cửa gọi tôi vào khi trời tối. Nhưng vợ tôi mất rồi. Các con đều có gia đình riêng. Căn nhà bây giờ chỉ có 1 mình tôi. Con gái mở tủ, xếp quần áo cho tôi rồi nói rất nhiều chuyện. Nó nói cuối tuần sẽ đến. Nói sẽ mang món tôi thích ăn. Nói nếu thiếu gì thì gọi cho nó. Tôi biết nó đang cố làm cho tôi cảm thấy khá hơn. Trước khi về, nó ôm tôi thật chặt. Tôi vỗ nhẹ lên lưng nó rồi nói: “Con về đi. Ba ở đây được mà.” Cánh cửa vừa đóng lại, tôi ngồi xuống mép giường. Căn phòng im lặng. Tôi nhìn cái vali còn mở dưới chân. Tự nhiên tôi kg biết mình phải làm gì tiếp theo. Cả cuộc đời tôi lúc nào cũng biết mình cần làm gì. Ngày còn trẻ thì đi làm. Có vợ rồi thì lo cho vợ. Có con thì lo cho con. Nhà hư thì sửa. Xe hỏng thì mang dụng cụ ra làm... Gia đình gặp chuyện gì, mọi người đều gọi tôi... Ngày đó, tôi là người phải mạnh mẽ. Tôi kg được phép than mệt. Kg được phép nói sợ. Kg được phép nói mình kg biết phải làm sao. Vậy mà hôm nay, người ta hỏi tôi có tự thay quần áo được kg. Có tự đi vệ sinh được kg. Có nhớ hôm nay là thứ mấy kg. Tôi hiểu họ kg có ý gì. Họ chỉ đang làm nhiệm vụ. Nhưng mỗi câu hỏi đều khiến tôi nhận ra rằng mình kg còn là người đàn ông như trước nữa. Buổi chiều, 1 cô y tá bước vào đo huyết áp. Cô ấy nói chuyện rất nhẹ nhàng. Cô hỏi: “Ông có cần gì kg?” Tôi nói: “Không, Tôi ổn.” Người đàn ông chúng tôi thường nói như vậy. “Tôi ổn.” Ngay cả khi trong lòng không ổn chút nào. Tôi kg muốn khóc trước mặt con. Không muốn than thở với y tá. Cũng kg muốn ai nghĩ tôi yếu đuối. Nhưng thật lòng mà nói, hôm nay tôi rất sợ. Kg phải sợ nơi này. Tôi sợ mình sẽ bị bỏ quên. Sợ những ngày cuối tuần, tôi sẽ cứ ngồi nhìn ra cửa, chờ một người không đến. Sợ 1 ngày các cháu lớn lên, bận rộn với cuộc đời của chúng và chỉ còn nhớ đến tôi qua 1 tấm hình. ... Mà kg ai biết người đàn ông này đã từng làm việc 12 tiếng mỗi ngày. Từng dành cả đời để che chở cho gia đình. Bữa cơm tối nay . Người đàn ông ngồi đối diện nói với tôi :Ông mới vào à, ngày đầu ai cũng muốn về nhà. Tôi hỏi: Sau này có quen kg? Ông ấy im lặng 1 lúc. Rồi nói: Người ta quen với căn phòng nhưng kg chắc quen được cảm giác nhớ nhà. Đêm xuống, tôi nằm trên chiếc giường lạ. Tôi quay mặt về phía tấm hình gia đình. Trong hình, tôi còn khỏe. Vợ tôi còn sống. Các con còn nhỏ. Tất cả chúng tôi đều đang cười. Tôi nhìn tấm hình thật lâu rồi tự nhủ : “Ngày đầu thôi mà. Rồi sẽ ổn" Ngày mai, tôi sẽ cố bước ra ngoài hành lang. Tôi sẽ tìm 1 chỗ ngồi gần cửa sổ. Tôi sẽ thử nói chuyện với những người ở đây. Có thể chúng tôi đều có những câu chuyện giống nhau. Những người từng gánh vác gia đình. Và rồi 1 ngày, chúng tôi phải học cách để người khác chăm sóc lại mình. Điều đó kg dễ đối với 1 người đàn ông. Cả đời tôi được dạy phải tự đứng trên đôi chân của mình. Tôi tên là Robert, 82 tuổi. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ở viện dưỡng lão. Tôi kg cần ai thương hại. Hãy nhìn tôi như 1 người đàn ông đã sống trọn 1 cuộc đời. Một người chồng từng yêu vợ. Một người cha từng hy sinh cho con. Một người đàn ông đã từng rất mạnh mẽ. Và dù hôm nay tôi cần người khác dìu mình bước đi… nhưng tôi vẫn là tôi. St. #relax280424 #xuhuong
relax280424
Region: VN
Monday 29 June 2026 09:47:13 GMT
Music
Download
Comments
Kimchau Nguyen :
bởi vậy mình chỉ ước mơ là khi không còn làm ra tiền lo cho bản thân thì ngủ 1 giấc thật sâu và ko bao giờ tỉnh để khỏi làm phiền đến ai cả
2026-06-30 09:29:32
58
Lam Nguyen :
mẹ tôi năm nay đã 94 tuổi cho dù hoàn cảnh nào tôi cũng sẽ bên mẹ
2026-06-30 09:48:54
48
Phạm Văn Thanh :
Mới nghỉ hưu ở tuổi 58, từ nhỏ tôi đã không muốn làm phiền ai nên cũng đã có ý tưởng và chuẩn bị trước cho mình một viện dưỡng lão nào đó, nhưng nghe bài viết này cũng thấy chạnh lòng, tự nhiên nước mắt chảy ra.
2026-06-30 02:47:06
106
letuyn49 :
tôi 68t tôi đọc xong tự nhiên tôi muốn khóc
nhói tim
2026-06-29 11:48:50
113
Phạm Đức Hạnh :
cảm ơn người viết bài viết này, tôi đã đọc ko sót từ nào, rơi nước mắt và thêm thức tỉnh để tôi yêu thương Cha tôi, Mẹ tôi thật nhiều và thật nhiều hơn nữa, xin cảm người viết bài ạ 😍😍😍😍😍😍😍😍😍
2026-06-30 05:27:55
39
Khải Đăng328 :
Tôi sẽ ở cùng bố mẹ tôi khi bố mẹ tôi không tự chăm sóc đc bản thân, như cách bố tôi chăm ông bà nội gần chục năm tới khi ông bà mất. 🥰🥰🥰
2026-06-29 17:40:20
49
ngày xưa hoàng thị :
Các bạn già ơi, đừng suy nghĩ nhiều quá. của cải chúng ta để lại cho con chỉ là phù du; nhiều ít cũng được. Miễn là chúng tự lo cho chúng là được. Còn chúng ta bình yên mà sống,tối giản mà sống. Xong!
2026-06-29 12:10:11
42
Xứ Phan Thiết :
Có thể là hình ảnh của tôi hoặc của ai đó. Thật buồn cho tuổi già. Bài hát tạo cho câu chuyện buồn hơn. Cảm ơn tác giả.
2026-06-30 05:56:32
19
123.van :
Cảm ơn tác giả! Bài viết quá hay ạ đọc xong tôi đã khóc, tôi chợt nghĩ đến cuộc đời của tôi vì hiện tại là tôi đang sống cùng ba mẹ cũng đã lớn tuổi rồi, riêng bản thân tôi thì độc thân không có chồng và cũng không có con tôi luôn cố gắng sống vui sống khỏe mỗi ngày và chăm sóc ba mẹ của tôi. Cảm ơn tác giả 🥰
2026-06-30 11:03:08
5
Thúy Rốt Na :
Đọc xong...nước mắt rơi như mưa...nguyện với lòng sẽ thương yêu và chăm sóc ba nhiều hơn 🥰🥰🥰
2026-06-29 17:38:39
32
Tuong Nguyen2441 :
buồn quá.... 🥺
2026-06-30 05:43:54
7
Vu Son :
Đọc câu chuyện của anh tôi rất xúc động, tôi cũng 80 rồi, muốn tâm sư cùng anh nhưng nói sao hết được. Phải chấp nhận thôi anh ơi. Chúc anh khỏe nhé.
2026-06-30 02:17:07
14
HDPB :
Bài viết quá hay!!!
2026-06-30 06:43:36
8
Nghiavh :
Hồi con còn nhỏ thường đứng ngoài cửa chờ Ba, Mẹ về. Khi Ba, Mẹ già lại hay nhìn ra ngoài chờ con về. Quy luật cuộc sống!!!
2026-06-30 06:42:36
7
maihuynh8466 :
Có lẽ những người già đọc được câu chuyện nầy đều rơi nước mắt trong đó có tôi 🥲🥲🥲
2026-06-29 21:50:18
15
ThyDinh :
Thương ông quá ! Chúc ông khỏe và vui vẻ , bình an !
2026-06-29 23:02:40
6
Lương Nhật Ký :
Cuộc đời mà… mỗi người mỗi hoàn cảnh không ai giống ai hãy sống có trách nhiệm với mọi người trong gia đình còn con cái đối xử với mình thế nào còn phụ thuộc vào điều kiện và tâm của họ.nhiều khi đừng trách móc ai khi không đứng trong hoàn cảnh của họ.
2026-06-30 05:14:42
5
phanlong :
giai đoạn cuối của bộ phim mang tên cuộc đời chưa bao giờ hay hoặc dễ dàng. tôi nghĩ vậy. 🙏
2026-06-29 13:35:06
7
Cuộc sống là một món quà. :
chúng ta không nên trách cứ chúng vì đó là quy luật...rồi sau những đứa con của mình chúng cũng trải qua giai đoạn này mà thôi. cuộc đời là vậy.....!
2026-06-30 02:24:13
13
break oven :
Thuê người chăm sóc tại nhà là lựa chọn hợp lý.
2026-06-30 04:32:55
23
Hưng 🐌 15 :
Đời người ai cũng vậy thôi , mạnh mẽ và tinh nhanh lúc trẻ . Khi có tuổi thì tùy thuộc vào hoàn cảnh của mỗi gia đình và từng người . Ở viện dưỡng lão cũng rất tốt với nhiều người , nhưng đều có tâm lý chung thiếu cảm xúc người thân . Hãy chấp nhận vui vẻ vì cuộc sống của các con .....
Chúc bạn và gia đình sức khỏe , an vui hạnh phúc nhé .
2026-06-29 22:37:25
16
XUANDIEP NGUYEN :
ở tuổi 82 mà ô viết được những dòng tự sự như này,chúng tỏ ô còn khá minh mẫn,ô đã nhận phúc hơn nhìu ng rồi đó,cuộc đời là vậy đó,hãy tạ ơn thượng đế đã cho ô cuộc sống này,hãy an bài với thực tại,k suy nghĩ nhiều,và chuẩn bị hành trang còn trong ký ức và rời đi 1 cách vui vẻ nhất có thể,chúc ô luôn lạc quan,đời sẽ đẹp hơn đó
2026-06-30 03:08:17
5
Bà Giáo già! :
Bài viết buồn nhưng ai đó có thể cho xin tên bài hát được ko?
2026-06-29 14:20:42
5
Thắng Lê :
đọc xong thấy buồn quá
2026-06-30 02:16:06
3
tuytmaivth000 :
Bài viết đọc thấy buồn quá! Bài hát thì rất hay và tâm trạng
2026-06-29 14:17:41
3
To see more videos from user @relax280424, please go to the Tikwm
homepage.