@astro_audios: bass da da da - slowed #slowed #songs #slowedsongs #viral_video #fyppp

✮stro
✮stro
Open In TikTok:
Region: PH
Monday 29 June 2026 11:48:26 GMT
86148
6668
37
114

Music

Download

Comments

boder99
boder__99 :
2026-07-01 20:01:34
7
user8396752821336
YAMMI :
2026-07-29 21:14:59
0
leo.wu382
衝三小 :
2026-07-28 12:53:46
0
manuel.carrasco.b46
Juan :
2026-08-15 08:37:24
0
zpol_xzi
oh :
2026-07-05 08:45:14
0
zpol_xzi
oh :
2026-07-05 08:44:26
0
To see more videos from user @astro_audios, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Jeon Jungkook phát hiện mình mắc bệnh vào một ngày đầu đông. Bác sĩ nói rất nhiều. Nào là thời gian, nào là điều trị, nào là những khả năng có thể xảy ra. Nhưng em chẳng nghe được bao nhiêu. Trong đầu chỉ quanh quẩn một câu. Em không còn nhiều thời gian. Jungkook ngồi một mình trên băng ghế trước bệnh viện rất lâu. Điện thoại rung lên. Là Taehyung. “Em đang ở đâu vậy, anh mua bánh rồi nè.” Jungkook nhìn dòng tin nhắn ấy, ngón tay đặt trên bàn phím rất lâu. Cuối cùng chỉ trả lời.  “Dạ. Em về ngay. Em yêu anh nhiều lắm.” Taehyung nhìn dòng chữ có nhiều nghĩa này cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều.  “Anh cũng yêu em lắm.” Từ hôm đó, Jungkook bắt đầu học cách giấu bệnh. Em giấu những viên thuốc trong ngăn kéo. Giấu những lần mình chóng mặt trong phòng tắm. Giấu những đêm đau đến mức phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng. Và giấu cả chuyện mình bắt đầu sợ những ngày tháng phía trước. Taehyung chẳng nhận ra. Hắn vẫn là hắn, vẫn sáng nào cũng kéo chăn của em xuống rồi gọi.  “Dậy đi em, trễ rồi.” “Cho em ngủ thêm năm phút.” “Jungkookie của chúng ta đã năm phút mấy lần rồi ấy nhỉ?” “Mới có bốn lần mà.” Taehyung kéo cả người em ngồi dậ làm Jungkook bực bội ôm lấy eo hắn. “Anh phiền quá đi.” Taehyung cúi xuống hôn lên tóc em. “Nhưng em vẫn yêu.” Jungkook cười. “Không yêu.” “Không yêu thì buông anh ra.” Em lập tức ôm chặt hơn. “Không buông.” Taehyung bật cười, những khoảnh khắc như thế khiến Jungkook càng không muốn nói. Em sợ chỉ cần mở miệng, mọi thứ sẽ thay đổi. Có một đêm, Jungkook nằm trong lòng Taehyung. Căn phòng tối, chỉ còn ánh đèn ngoài đường hắt qua cửa sổ. “Anh.” “Hửm?” “Nếu sau này…” Jungkook ngập ngừng. “Nếu sau này em không ở bên anh nữa thì sao?” Taehyung im lặng vài giây. Rồi hắn kéo em sát vào lòng hơn. “Thì anh đi tìm em.” Em vùi mặt vào ngực hắn, không để hắn nhìn thấy đôi mắt mình đỏ lên. Những tháng cuối cùng của Jungkook trôi qua rất nhanh. Em gầy đi, ít ăn hơn, ít cười hơn. Nhưng trước mặt Taehyung, em vẫn cố làm như mọi thứ đều bình thường. Cho đến một ngày Jungkook không còn đứng dậy được nữa. Taehyung đưa em vào viện. Lần đầu tiên hắn nhìn thấy người mình yêu nằm trên giường bệnh, yếu đến mức không thể tự mở mắt. Hắn gọi tên em liên tục. “Jungkookie.” Không có phản ứng. “Jungkook.” Vẫn không. Đêm hôm ấy, hắn ngồi bên giường em cả đêm. Đến gần sáng, Jungkook mới tỉnh. Em nhìn hắn. “Taehyungie của em...” Jungkook đưa tay lên định vuốt ve mái tóc hắn. Taehyung lập tức nắm lấy. Bàn tay em lạnh. “Anh.” “Ừ, anh nghe.” “Sau này…” Jungkook thở rất khẽ. “Đừng nhớ em lâu quá.” Taehyung cau mày. “Em nói gì vậy?” “Em nói…” Em cười, gương mặt lúc này nhợt nhạt không chút huyết sắc.  “…anh đừng buồn.” “Anh không buồn.” “Thật không?” “Thật.” Jungkook nhìn hắn rất lâu, rồi khẽ nhắm mắt. “Anh hứa rồi đấy nhé, đừng...buồn.” Đó là lần cuối cùng Taehyung nghe thấy giọng em, một câu nói tưởng như chẳng có gì... ——— Sau tang lễ, căn nhà trở nên yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức Taehyung ghét nó. Chiếc cốc Jungkook thường dùng vẫn nằm trên bàn. Đôi dép vẫn ở trước cửa. Một chiếc áo len vẫn được treo ngay ngắn trong tủ. Mọi thứ đều còn nguyên, chỉ là người thì không. Taehyung vẫn đi làm. Vẫn ăn. Vẫn ngủ. Ít nhất là hắn nghĩ mình vẫn đang sống như bình thường. Cho đến một buổi tối, vẫn như mọi ngày hắn mở cửa. “Jungkook anh về rồi.” Không ai trả lời. Taehyung đứng im vài giây rồi bật cười. “Quên mất.” Hắn tự nói. “Em đâu còn ở đây.” Đó là lần đầu tiên hắn nói chuyện một mình. Một tuần sau, Taehyung mua một con mannequin. Không ai biết tại sao, hắn chỉ mang nó về nhà. Mặc cho nó chiếc áo len màu kem của Jungkook. Hắn đặt nó lên sofa. Đêm đầu tiên, hắn ngồi đối diện nó. Rất lâu. Rồi nói.  “Anh mua cái này cho em.” Không có câu trả lời. Taehyung nhìn nó. “Em không thích à?” Hắn lại tự cười một mình.  “Ừ, anh biết rồi.” Hắn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo cho nó. “Em thích cái màu đen hơn đúng không.” ——— còn tiếp.  t viết cho chết hết rồi t tự khót😭 #taekook #vkook #pov #xuhuong
Jeon Jungkook phát hiện mình mắc bệnh vào một ngày đầu đông. Bác sĩ nói rất nhiều. Nào là thời gian, nào là điều trị, nào là những khả năng có thể xảy ra. Nhưng em chẳng nghe được bao nhiêu. Trong đầu chỉ quanh quẩn một câu. Em không còn nhiều thời gian. Jungkook ngồi một mình trên băng ghế trước bệnh viện rất lâu. Điện thoại rung lên. Là Taehyung. “Em đang ở đâu vậy, anh mua bánh rồi nè.” Jungkook nhìn dòng tin nhắn ấy, ngón tay đặt trên bàn phím rất lâu. Cuối cùng chỉ trả lời. “Dạ. Em về ngay. Em yêu anh nhiều lắm.” Taehyung nhìn dòng chữ có nhiều nghĩa này cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều. “Anh cũng yêu em lắm.” Từ hôm đó, Jungkook bắt đầu học cách giấu bệnh. Em giấu những viên thuốc trong ngăn kéo. Giấu những lần mình chóng mặt trong phòng tắm. Giấu những đêm đau đến mức phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng. Và giấu cả chuyện mình bắt đầu sợ những ngày tháng phía trước. Taehyung chẳng nhận ra. Hắn vẫn là hắn, vẫn sáng nào cũng kéo chăn của em xuống rồi gọi. “Dậy đi em, trễ rồi.” “Cho em ngủ thêm năm phút.” “Jungkookie của chúng ta đã năm phút mấy lần rồi ấy nhỉ?” “Mới có bốn lần mà.” Taehyung kéo cả người em ngồi dậ làm Jungkook bực bội ôm lấy eo hắn. “Anh phiền quá đi.” Taehyung cúi xuống hôn lên tóc em. “Nhưng em vẫn yêu.” Jungkook cười. “Không yêu.” “Không yêu thì buông anh ra.” Em lập tức ôm chặt hơn. “Không buông.” Taehyung bật cười, những khoảnh khắc như thế khiến Jungkook càng không muốn nói. Em sợ chỉ cần mở miệng, mọi thứ sẽ thay đổi. Có một đêm, Jungkook nằm trong lòng Taehyung. Căn phòng tối, chỉ còn ánh đèn ngoài đường hắt qua cửa sổ. “Anh.” “Hửm?” “Nếu sau này…” Jungkook ngập ngừng. “Nếu sau này em không ở bên anh nữa thì sao?” Taehyung im lặng vài giây. Rồi hắn kéo em sát vào lòng hơn. “Thì anh đi tìm em.” Em vùi mặt vào ngực hắn, không để hắn nhìn thấy đôi mắt mình đỏ lên. Những tháng cuối cùng của Jungkook trôi qua rất nhanh. Em gầy đi, ít ăn hơn, ít cười hơn. Nhưng trước mặt Taehyung, em vẫn cố làm như mọi thứ đều bình thường. Cho đến một ngày Jungkook không còn đứng dậy được nữa. Taehyung đưa em vào viện. Lần đầu tiên hắn nhìn thấy người mình yêu nằm trên giường bệnh, yếu đến mức không thể tự mở mắt. Hắn gọi tên em liên tục. “Jungkookie.” Không có phản ứng. “Jungkook.” Vẫn không. Đêm hôm ấy, hắn ngồi bên giường em cả đêm. Đến gần sáng, Jungkook mới tỉnh. Em nhìn hắn. “Taehyungie của em...” Jungkook đưa tay lên định vuốt ve mái tóc hắn. Taehyung lập tức nắm lấy. Bàn tay em lạnh. “Anh.” “Ừ, anh nghe.” “Sau này…” Jungkook thở rất khẽ. “Đừng nhớ em lâu quá.” Taehyung cau mày. “Em nói gì vậy?” “Em nói…” Em cười, gương mặt lúc này nhợt nhạt không chút huyết sắc. “…anh đừng buồn.” “Anh không buồn.” “Thật không?” “Thật.” Jungkook nhìn hắn rất lâu, rồi khẽ nhắm mắt. “Anh hứa rồi đấy nhé, đừng...buồn.” Đó là lần cuối cùng Taehyung nghe thấy giọng em, một câu nói tưởng như chẳng có gì... ——— Sau tang lễ, căn nhà trở nên yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức Taehyung ghét nó. Chiếc cốc Jungkook thường dùng vẫn nằm trên bàn. Đôi dép vẫn ở trước cửa. Một chiếc áo len vẫn được treo ngay ngắn trong tủ. Mọi thứ đều còn nguyên, chỉ là người thì không. Taehyung vẫn đi làm. Vẫn ăn. Vẫn ngủ. Ít nhất là hắn nghĩ mình vẫn đang sống như bình thường. Cho đến một buổi tối, vẫn như mọi ngày hắn mở cửa. “Jungkook anh về rồi.” Không ai trả lời. Taehyung đứng im vài giây rồi bật cười. “Quên mất.” Hắn tự nói. “Em đâu còn ở đây.” Đó là lần đầu tiên hắn nói chuyện một mình. Một tuần sau, Taehyung mua một con mannequin. Không ai biết tại sao, hắn chỉ mang nó về nhà. Mặc cho nó chiếc áo len màu kem của Jungkook. Hắn đặt nó lên sofa. Đêm đầu tiên, hắn ngồi đối diện nó. Rất lâu. Rồi nói. “Anh mua cái này cho em.” Không có câu trả lời. Taehyung nhìn nó. “Em không thích à?” Hắn lại tự cười một mình. “Ừ, anh biết rồi.” Hắn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo cho nó. “Em thích cái màu đen hơn đúng không.” ——— còn tiếp. t viết cho chết hết rồi t tự khót😭 #taekook #vkook #pov #xuhuong

About