@gocnhoanyenmoingay: Có một điều rất kỳ lạ… Khi vừa sinh ra, ta không có gì trong tay. Không tiền bạc. Không địa vị. Không danh tiếng. Không một lời công nhận từ thế giới. Vậy mà khi ấy, ta lại rất gần với bình yên. Đói thì khóc. No thì ngủ. Vui thì cười. Mệt thì nghỉ. Không so sánh. Không hơn thua. Không cố chứng minh mình là ai. Không cần phải được ai yêu thích để thấy mình có giá trị. Ta chỉ sống. Rất thật. Rất trong. Rất gần với chính mình. Nhưng rồi lớn lên… Ta bắt đầu học cách trở thành một người khác. Học cách giấu buồn. Học cách tỏ ra ổn. Học cách cười khi trong lòng không muốn. Học cách chạy theo những thứ mà ai cũng nói là quan trọng. Một công việc tốt. Một cuộc sống đáng ngưỡng mộ. Một hình ảnh đủ đẹp trong mắt người đời. Ta có nhiều hơn. Nhưng lòng lại nhẹ đi ít hơn. Ta đi xa hơn. Nhưng lại xa chính mình hơn. Đến một ngày, ta tưởng mình đang tìm hạnh phúc. Nhưng thật ra… ta chỉ đang đi tìm lại cảm giác bình yên mà mình từng có từ rất lâu rồi. Cảm giác không cần hơn ai. Không cần thắng ai. Không cần chứng minh điều gì. Chỉ cần được sống thật với lòng mình. Có lẽ, thứ ta tìm kiếm cả đời… không nằm ở phía trước. Mà nằm ở phần trong trẻo ta đã đánh rơi trên đường lớn lên. Nếu hôm nay bạn thấy lòng mình mệt… có thể bạn không cần phải cố thêm nữa. Bạn chỉ cần quay về. Về với hơi thở. Về với sự im lặng. Về với chính mình. Vì bình yên chưa từng rời bỏ ta. Chỉ là ta đã đi quá xa khỏi nó. 💛 — Góc Nhỏ An Yên
Đúng quá b. Hồi nhỏ chỉ cần một chén cơm ngon, một giấc ngủ trưa là đủ. Giờ có mọi thứ trong tay thì lại mất đi cái cảm giác an yên đó. Mình cũng đang muốn tìm về cảm giác như v. Cảm ơn bạn đã chia sẻ🌿
2026-07-01 09:05:13
1
Karin 🖤 :
Con người thật kỳ lạ, dành nửa đời người để chạy thật xa, tích lũy thật nhiều, rồi lại dùng nửa đời còn lại để tìm cách "buông bỏ" và quay về. Nhưng suy cho cùng, hành trình đó không hề lãng phí. Nếu không đi qua giông bão, sao biết trân trọng khoảng lặng bình yên? Nếu không từng đánh mất, sao biết "nó" quý giá đến nhường nào.
Nếu hôm nay bạn mệt, hãy cứ tạm dừng lại. Bình yên không phải là một đích đến ở tương lai, nó là một trạng thái ở hiện tại. Chỉ cần bạn dừng chân, thở một hơi thật sâu, "nó" đã ở ngay đó rồi. 🥰
2026-07-01 04:13:46
4
Tư Hạ :
nụ cười vô tư của một đứa trẻ
2026-07-01 06:33:16
1
T.Dương :
Vì chúng ta đang gánh nổi lo, cơm áo gạo tiền để con chúng ta : đói thì ăn, no thì ngủ, vui thì cười. Để nói ba mẹ à: con có tiền, để con lo. Vậy đó, mà ba tui chưa dc nghe lần nào.
2026-07-01 06:38:47
1
Bad :
Đó là : Chính Ngôi nhà mình sinh ra ( Chính Cuộc sống thiếu thốn đó )
2026-07-01 05:42:22
1
Song Tử T6 :
chính là bản thân mình. 🙂🙂🙂
2026-07-01 05:12:12
1
꧁ᬊᬁ 𝕄𝕚𝕜𝕒 ᬊ᭄꧂ :
Cho e xin cap với ạ
2026-06-30 13:55:05
1
Thầy Tuấn Anh Hiphop :
Có đúng thì mới sinh ra khái niệm sai, có được mới có mất, nếu không có đau khổ, buồn bã, thì ko bh nhận thức hay cảm nhận được sự bình yên. Cho nên đừng nghĩ quá nhiều, mọi thứ chỉ là trải nghiệm 😁
2026-07-01 01:14:15
1
Xưởng Tranh Decor :
Mấy bạn ơi , mấy bạn nhớ ngủ trước 11h và ngủ đủ 8 tiếng nha , buổi trưa phải ngủ 15-30p nha , ăn uống đừng quá cay hoặc quá ngọt quá hay chua nha , tập thể dục 10p-20p mỗi ngày , uống ít nhất 1,5 lít nước 1 ngày , và nhớ đi xe cẩn trọng hơn nhé chúc bạn vui vẻ
2026-06-30 16:17:56
2
Góc Nhỏ An Yên :
Bạn nghĩ “nó” là gì: bình yên, hạnh phúc… hay chính mình?
2026-06-29 23:15:10
1
Tiến🇻🇳 ╲ :
Bởi vì người gánh nỗi lo năm ấy của chúng ta họ ngày càng già càng yếu đi rồi🥺
2026-06-30 12:26:37
2
☘️☘️☘️ :
Mình ko gọi là đi tìm mà gọi là các tầng phát triển 😁
2026-06-30 08:18:26
1
Góc Nhỏ An Yên :
Chúng ta không thể quay lại trạng thái "đói thì khóc, no thì ngủ" vì chúng ta đã có nhận thức về trách nhiệm với người thân và tương lai. Thay vì coi "trưởng thành" là kẻ thù của "bình yên", hãy coi đó là hai cực của một thỏi nam châm. Một người trưởng thành hạnh phúc là người biết thiết lập ranh giới: dùng 8 tiếng để chinh phục thế giới bên ngoài, và dành những khoảng lặng trong ngày để "thu hồi" chính mình về. Bình yên không nằm ở việc dừng lại, mà nằm ở việc biết khi nào cần tắt tiếng ồn bên ngoài để lắng nghe hơi thở bên trong.
2026-07-01 05:34:12
0
đặng văn đạt :
Có một điều rất kỳ lạ…
Khi vừa sinh ra, ta không có gì trong tay.
Không tiền bạc.
Không địa vị.
Không danh tiếng.
Không một lời công nhận từ thế giới.
Vậy mà khi ấy, ta lại rất gần với bình yên.
Đói thì khóc.
No thì ngủ.
Vui thì cười.
Mệt thì nghỉ.
Không so sánh.
Không hơn thua.
Không cố chứng minh mình là ai.
Không cần phải được ai yêu thích để thấy mình có giá trị.
Ta chỉ sống.
Rất thật.
Rất trong.
Rất gần với chính mình.
Nhưng rồi lớn lên…
Ta bắt đầu học cách trở thành một người khác.
Học cách giấu buồn.
Học cách tỏ ra ổn.
Học cách cười khi trong lòng không muốn.
Học cách chạy theo những thứ mà ai cũng nói là quan trọng.
Một công việc tốt.
Một cuộc sống đáng ngưỡng mộ.
Một hình ảnh đủ đẹp trong mắt người đời.
Ta có nhiều hơn.
Nhưng lòng lại nhẹ đi ít hơn.
Ta đi xa hơn.
Nhưng lại xa chính mình hơn.
Đến một ngày, ta tưởng mình đang tìm hạnh phúc.
Nhưng thật ra…
ta chỉ đang đi tìm lại cảm giác bình yên mà mình từng có từ rất lâu rồi.
Cảm giác không cần hơn ai.
Không cần thắng ai.
Không cần chứng minh điều gì.
Chỉ cần được sống thật với lòng mình.
Có lẽ, thứ ta tìm kiếm cả đời…
không nằm ở phía trước.
Mà nằm ở phần trong trẻo ta đã đánh rơi trên đường lớn lên.
Nếu hôm nay bạn thấy lòng mình mệt…
có thể bạn không cần phải cố thêm nữa.
Bạn chỉ cần quay về.
Về với hơi thở.
Về với sự im lặng.
Về với chính mình.
Vì bình yên chưa từng rời bỏ ta.
Chỉ là ta đã đi quá xa khỏi nó. 💛
2026-06-30 15:50:48
1
To see more videos from user @gocnhoanyenmoingay, please go to the Tikwm
homepage.