@zin.may.htet54: မလုပ်တတ်သော ချစ်ကလေးတွေ အတွက်ပါရှင့်🫶။ Warm up drills 🥰 #runningdrill #marathon #trackandfield #fypppppp #sports

Zin May Htet🦅🦅🦅
Zin May Htet🦅🦅🦅
Open In TikTok:
Region: MM
Tuesday 30 June 2026 04:08:19 GMT
9688
603
14
18

Music

Download

Comments

mohan.poudel43
Mohan poudel :
ကျေးဇူးပါ
2026-07-12 09:18:02
0
harry_hhh1
Harry :
thank you
2026-06-30 08:12:37
1
min.thu9445
Min Thu(သားကောင်းရတနာ) :
ကျေးဇူးပါ🥰🥰🥰
2026-06-30 13:33:51
0
dawchochonwe0
Daw Cho Cho Nwe :
ကျေးဇူးပါ ညီမလေး🥰🥰🥰 running ကိုသိသင့်တာလေးတွေ တင်ပေးပါညီမလေး❤️
2026-07-01 13:04:53
1
si.si255
Si Si :
💕💕💕💕💕
2026-06-30 11:19:17
0
gigiaqfmxd5
shune lae gi :
join လို့ရလား ညီမလေး🥰
2026-07-03 03:00:19
0
khiiheein
Khiiheein :
ကျေးဇူးပါ
2026-06-30 04:21:20
0
princessesmoe2
Moe Pyae Pyae ♈🥰❤️ :
🥰🥰🥰🥰
2026-06-30 05:23:43
0
pinky92179
pinky :
🥰🥰🥰
2026-06-30 04:35:49
0
holypowerboxingclub
Holy Power Lethwei&Boxing Club :
👍👍👍
2026-06-30 04:23:25
0
nan.tint.mg
Nan Tint Mg :
🥰🥰🥰🥰
2026-06-30 05:39:55
0
To see more videos from user @zin.may.htet54, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ta đã yêu em không phải như người ta khóa cửa giữ vàng, mà như cửa sổ mở ra cho gió biết đường vào nhà. Ta đã yêu em không phải để cột tên mình vào cổ tay em như chiếc thẻ hành lý, mà để đôi chân em nhớ mình sinh ra để đi xa. Nếu ở bên ta mà mắt em nhỏ dần vì sợ, tiếng cười em thấp dần vì dè chừng, ước mơ em gấp lại như tờ giấy bỏ quên trong túi áo, thì đó không còn là yêu nữa chỉ là chiếc lồng được sơn màu dịu dàng. Ta muốn yêu em như mặt trời yêu cánh đồng: đứng xa mà làm lúa chín. Như con sông yêu biển lớn: suốt đời chảy tới không đòi giữ giọt nào cho riêng mình. Như người làm vườn yêu một mầm cây: biết có ngày nó vượt khỏi hàng rào, che bóng lên cả căn nhà cũ, và rễ nó sẽ tìm nơi không còn cần bàn tay ai tưới nữa. Nếu một mai em lớn lên và bước khỏi tầm tay ta, ta sẽ buồn như chiều rơi trên mái ngói, nhưng vẫn mừng như đất mừng khi hạt giống nứt ra. Vì tình yêu thật không xin người ở lại. Nó chỉ thì thầm: “Hãy nở hết mình đi, dù mùa hoa ấy không còn thuộc về ta.” HẾT Có những cuộc chia tay vẫn mang phẩm chất của tình yêu, nếu nó giúp hai người trưởng thành. Và có những cuộc ở lại đã chết từ lâu, dù mỗi tối vẫn nằm cạnh nhau. Bởi tình yêu không được đo bằng thời gian gắn bó, mà bằng mức độ sống động nó đánh thức trong linh hồn. Nhân vật:  Aurelien Dast (1889–1947) Thi sĩ của vùng biển phương Nam, được mệnh danh là “người viết về tình yêu mà không giữ lại ai.” Aurelien Dast sinh ra tại một thị trấn cảng nghèo, nơi tàu bè đến rồi đi như những mối tình ngắn ngủi.  Cha ông là thợ đóng thuyền, mẹ là người chăm vườn nho trên triền đồi. Từ nhỏ, ông đã lớn lên giữa hai biểu tượng: con tàu của rời xa và hạt giống của trưởng thành. Hai hình ảnh này về sau trở thành xương sống trong toàn bộ tư tưởng của ông. Năm hai mươi ba tuổi, Dast yêu một nữ nghệ sĩ violin tên Mirelle. Hai người gắn bó nhiều năm, nhưng khi Mirelle nhận học bổng sang phương Bắc, ông không ngăn cản. Truyền thuyết kể rằng ông chỉ tiễn nàng ở ga tàu và nói: “Nếu em ở lại vì thương anh, cả hai ta sẽ nhỏ đi. Nếu em đi vì trở thành chính mình, tình yêu này sẽ lớn lên.” Sau cuộc chia ly ấy, Mirelle không bao giờ quay lại. Còn Dast sống độc thân gần trọn đời, viết thơ, làm vườn và dạy trẻ con học chữ ở làng chài. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là tập thơ “Khu Vườn Không Hàng Rào” (1926), nơi ông trình bày quan niệm rằng tình yêu không phải sự sở hữu mà là môi trường để hai người nở ra thành chính mình. Ông phản đối kiểu yêu đầy kiểm soát, ghen tuông và hy sinh mang tính mặc cả. Theo ông: “Nhiều người nói yêu, nhưng thật ra chỉ sợ bị bỏ lại.” Trong thư gửi một người bạn, ông viết: “Nếu ở bên anh mà nàng phải bẻ đôi cánh cho vừa căn phòng, thì anh không yêu nàng; anh chỉ yêu sự tiện lợi của mình.” Aurelien Dast mất tích bí ẩn năm 1947 trong một chuyến ra biển sớm. Người ta chỉ tìm thấy chiếc mũ rơm và cuốn sổ ướt, trong đó có dòng cuối cùng: “Tôi học cả đời để yêu như mặt trời: chiếu sáng, rồi lặn xuống, không đòi ai nhớ ơn.”
Ta đã yêu em không phải như người ta khóa cửa giữ vàng, mà như cửa sổ mở ra cho gió biết đường vào nhà. Ta đã yêu em không phải để cột tên mình vào cổ tay em như chiếc thẻ hành lý, mà để đôi chân em nhớ mình sinh ra để đi xa. Nếu ở bên ta mà mắt em nhỏ dần vì sợ, tiếng cười em thấp dần vì dè chừng, ước mơ em gấp lại như tờ giấy bỏ quên trong túi áo, thì đó không còn là yêu nữa chỉ là chiếc lồng được sơn màu dịu dàng. Ta muốn yêu em như mặt trời yêu cánh đồng: đứng xa mà làm lúa chín. Như con sông yêu biển lớn: suốt đời chảy tới không đòi giữ giọt nào cho riêng mình. Như người làm vườn yêu một mầm cây: biết có ngày nó vượt khỏi hàng rào, che bóng lên cả căn nhà cũ, và rễ nó sẽ tìm nơi không còn cần bàn tay ai tưới nữa. Nếu một mai em lớn lên và bước khỏi tầm tay ta, ta sẽ buồn như chiều rơi trên mái ngói, nhưng vẫn mừng như đất mừng khi hạt giống nứt ra. Vì tình yêu thật không xin người ở lại. Nó chỉ thì thầm: “Hãy nở hết mình đi, dù mùa hoa ấy không còn thuộc về ta.” HẾT Có những cuộc chia tay vẫn mang phẩm chất của tình yêu, nếu nó giúp hai người trưởng thành. Và có những cuộc ở lại đã chết từ lâu, dù mỗi tối vẫn nằm cạnh nhau. Bởi tình yêu không được đo bằng thời gian gắn bó, mà bằng mức độ sống động nó đánh thức trong linh hồn. Nhân vật: Aurelien Dast (1889–1947) Thi sĩ của vùng biển phương Nam, được mệnh danh là “người viết về tình yêu mà không giữ lại ai.” Aurelien Dast sinh ra tại một thị trấn cảng nghèo, nơi tàu bè đến rồi đi như những mối tình ngắn ngủi. Cha ông là thợ đóng thuyền, mẹ là người chăm vườn nho trên triền đồi. Từ nhỏ, ông đã lớn lên giữa hai biểu tượng: con tàu của rời xa và hạt giống của trưởng thành. Hai hình ảnh này về sau trở thành xương sống trong toàn bộ tư tưởng của ông. Năm hai mươi ba tuổi, Dast yêu một nữ nghệ sĩ violin tên Mirelle. Hai người gắn bó nhiều năm, nhưng khi Mirelle nhận học bổng sang phương Bắc, ông không ngăn cản. Truyền thuyết kể rằng ông chỉ tiễn nàng ở ga tàu và nói: “Nếu em ở lại vì thương anh, cả hai ta sẽ nhỏ đi. Nếu em đi vì trở thành chính mình, tình yêu này sẽ lớn lên.” Sau cuộc chia ly ấy, Mirelle không bao giờ quay lại. Còn Dast sống độc thân gần trọn đời, viết thơ, làm vườn và dạy trẻ con học chữ ở làng chài. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là tập thơ “Khu Vườn Không Hàng Rào” (1926), nơi ông trình bày quan niệm rằng tình yêu không phải sự sở hữu mà là môi trường để hai người nở ra thành chính mình. Ông phản đối kiểu yêu đầy kiểm soát, ghen tuông và hy sinh mang tính mặc cả. Theo ông: “Nhiều người nói yêu, nhưng thật ra chỉ sợ bị bỏ lại.” Trong thư gửi một người bạn, ông viết: “Nếu ở bên anh mà nàng phải bẻ đôi cánh cho vừa căn phòng, thì anh không yêu nàng; anh chỉ yêu sự tiện lợi của mình.” Aurelien Dast mất tích bí ẩn năm 1947 trong một chuyến ra biển sớm. Người ta chỉ tìm thấy chiếc mũ rơm và cuốn sổ ướt, trong đó có dòng cuối cùng: “Tôi học cả đời để yêu như mặt trời: chiếu sáng, rồi lặn xuống, không đòi ai nhớ ơn.”

About