@yenny_diary: Anh đừng ngạc nhiên khi cây chanh sinh ra quả chanh. Cũng đừng ngạc nhiên khi thế gian sinh ra những điều thuộc về thế gian. Một người tham thì dễ tính phần hơn. Một người sân thì lời nói thường sắc nhọn. Một người bất an thì tình thương cũng dễ hóa thành kiểm soát. Một người chưa từng soi lại mình thì rất dễ nghĩ rằng lỗi luôn nằm ở người khác và một người mê danh thì ngay cả việc thiện cũng có thể trở thành sân khấu cho cái tôi anh hả ? Những điều ấy không lạ anh à. Cây nào thì quả nấy. Khí nào thì tướng nấy. Tâm nào thì cảnh ấy. Nhân nào đủ duyên thì quả ấy hiện ra. Ta khổ nhiều khi không phải vì đời có những chuyện như vậy. Ta khổ vì cứ bắt đời không được như vậy. Ta biết người ấy nóng, nhưng vẫn mong họ nói dịu. Ta biết người ấy cạn, nhưng vẫn mong họ hiểu sâu. Ta biết người ấy tham, nhưng vẫn mong họ công bằng. Ta biết một mối quan hệ đã đi bằng tổn thương, nhưng vẫn mong nó sinh ra bình an mà không cần chuyển hóa. Đó là chỗ mê của lòng Anh đâu phải lỗi của cuộc đời mà bắt nó bồi hoàn. Một bác sĩ giỏi không hoảng hốt khi bệnh nhân lên cơn sốt. Vì ông hiểu sốt là dấu hiệu, không phải tai họa. Nó báo rằng trong thân đang có chỗ mất quân bình. Việc của bác sĩ không phải là oán cơn sốt, mà là nhìn qua cơn sốt để thấy gốc bệnh. Người biết sống cũng như vầy. Khi một việc làm ta đau, đừng vội hỏi: “Sao họ lại như thế?” Hãy nhìn sâu hơn: “Việc này là quả của cái gì?” Quả ấy đến từ tâm họ, từ nghiệp họ, từ vô minh của họ, hay cũng có phần đến từ sự dễ tin, dễ mềm, dễ bỏ qua dấu hiệu của chính ta? Một bàn tay có chắc làm nên tiếng vỗ ? Người lái tàu không ngạc nhiên khi gió thổi thốc vào mặt. Vì đã xuống biển thì phải biết có gió. Đã sống giữa đời thì phải biết có đổi thay, có thị phi, có phụ bạc, có hiểu lầm, có người thương mình không đúng cách, có người rời đi không một lời tử tế. Nếu mỗi cơn gió đều làm ta oán trời, thì không phải trời quá nghiệt, mà là ta chưa thật biết mình đang đi biển. Biết cây gai có gai không phải để ghét cây gai, mà để biết cách cầm. Biết sông sâu không phải để sợ dòng sông, mà để biết tìm thuyền. Biết người chưa đủ lành không phải để khinh người, mà để không đem phần mềm yếu nhất của mình đặt vào nơi chưa có khả năng nâng giữ. Đó là trí tuệ. Thương, nhưng phải có mắt. Tin, nhưng phải có giới hạn. Cho đi, nhưng phải có tỉnh thức. Bao dung, nhưng không tự biến mình thành nơi chứa hết nghiệp lực của người khác. Rồi một ngày, gặp thị phi, ta không còn chấn động. Gặp lạnh nhạt, ta không vội van xin. Gặp phản bội, ta không sụp đổ như trời đất đổi luật. Ta chỉ lặng lẽ nhận ra một điều giản dị: nhân như vậy, quả như vậy. Thấy rồi. Và giữ tâm anh nhé. Giữ tâm không phải là chịu đựng. Không phải là nén lại cho qua. Giữ tâm là không để cái sai của người kéo mình xuống thấp hơn bản tính của mình. Cây chanh sinh quả chanh. Thế gian sinh việc thế gian. Người chưa tỉnh sinh điều chưa tỉnh. Biết vậy, lòng không còn ngạc nhiên. Không ngạc nhiên, nên bớt oán. Bớt oán, nên sáng mắt. Sáng mắt, nên biết đường. Và khi đã biết đường, thì nhận ra à hoá ra cây chanh thì sinh ra quả chanh.... Thưa anh như vầy Lành thay. St.

Nhật ký +
Nhật ký +
Open In TikTok:
Region: VN
Tuesday 30 June 2026 07:05:23 GMT
3632
83
1
11

Music

Download

Comments

mine.2026
Mine...❤️‍🔥 :
huề vốn.. 😂😂😂
2026-06-30 10:19:39
1
To see more videos from user @yenny_diary, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About