@shahidmehmood100008: Inshallah #foryoupage #shahidmehmood10000 #foryou #fyp @Shahid Mehmood

Shahidmehmood100000
Shahidmehmood100000
Open In TikTok:
Region: PK
Tuesday 30 June 2026 14:49:01 GMT
40106
4194
109
62

Music

Download

Comments

dil.pagal.dil.paj
BADASHA BADASHA :
Inshallah inshallah Inshallah inshallah Inshallah inshallah Inshallah inshallah Inshallah inshallah Inshallah inshallah Inshallah inshallah Inshallah one day inshallah jani one day inshallah jani one day inshallah jani one day inshallah ♥️♥️♥️🥰♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️
2026-07-01 18:25:12
5
adilpathan718
adil Pathan 109 :
inshallah
2026-07-02 16:37:23
3
user69443259810688
Anas sardar 0087 :
mry pas 2 hn lekin mil nai rhi
2026-07-03 18:09:04
2
arslanlak093
🥀مہر ارسلان لک🥀 :
Inshallah one day
2026-07-01 03:48:50
2
jutt3860
Bilal Jutt 🤬 :
mashallah janiii Allah pak or dy ver good 👍👍👍👍👍 oyyyyyyy 💯♥️♥️♥️♥️♥️
2026-07-02 06:28:48
2
pppdak
Ali KinG 👑 DaaR.. :
Ok
2026-07-02 22:32:20
0
malikafak
ملک افاق ✨✨ :
inshallah ❤️❤️❤️
2026-07-02 04:41:27
1
troubled302
꧁༒RAJPUT༒꧂ :
Mashallah 😍👑 bhie
2026-06-30 19:16:50
1
asadalikhan299
Asadalikhan 299⛎ :
Inshallah one day 🤲🤲
2026-07-01 04:14:22
1
awaiszada02
🦋𝘈𝔀ªίş 𝐳ᾰ𝓭ᾰ🦋 :
Inshallah ❤️
2026-07-01 03:38:37
1
waqas123456789998
waqas :
🙏🙏🙏🙏🙏
2026-07-01 11:05:18
0
9211veterinarydoctor
DR.NASIR 9211 :
inshallah 💗
2026-06-30 17:28:35
2
user27923054527466
Rehan.Ali.94 :
mashallah🥰
2026-07-01 04:04:18
1
irfanmalik725580
✨مجھے تم یاد اتے ہو❤️۔ S :
انشاللہ 🤲🤲
2026-07-01 12:20:45
0
rajaumar4040
raja osaRam :
In'sha'Allah
2026-07-01 19:25:28
0
user8502674829234
rana :
inshallah😍😍😍😍
2026-07-01 05:55:38
1
sbsb12999
SHAHEEN BLOOD SOCIETY :
INSHALLAH 💕
2026-07-01 18:29:15
1
sheikhabbasali00
Abbas✨Ali⭐️ :
Inshallah 🤲
2026-07-01 19:18:44
1
shehriyartanoli109
shehriyartanoli109 :
inshallah
2026-07-02 03:36:56
1
inzmamulhaqsamtia804
Inzmam Ul Haq Samtia 804 :
inshallah 💗
2026-07-01 11:57:23
0
rehantts
muhammad rehan amjad :
IN SHA ALLAH soon
2026-07-03 11:57:40
1
taha_alii1
Taha_Alii1 :
InshaAllah mai Allah ka A capital hota
2026-07-01 16:39:29
1
adnan.khaliq76
Zohan Adnan :
💕💕💕
2026-07-01 06:15:51
2
asifali86868
AsifAli86868 :
👍👍👍
2026-07-01 06:52:52
2
ayesharani50t0
Ayesha Rani :
😂😂😂
2026-07-01 06:57:33
2
To see more videos from user @shahidmehmood100008, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Năm tôi cấp 1. Tôi nhận được thư tay của mẹ. Tờ giấy mỏng, những dòng chữ nghiêng nghiêng, có chỗ loang ra vì nước mắt đã khô từ lúc nào. Mẹ viết rằng mẹ không muốn rời xa toiu, nhưng đời sống không cho mẹ lựa chọn khác. Ở một nơi xa, mẹ một nắng hai sương, chỉ mong sau này tôi có một cuộc đời đỡ chật vật hơn. Tôi khi đó mới mười tuổi. Đọc được, hiểu lơ mơ, buồn một chút rồi thôi. Chiều xuống, tôi lại chạy ra sân, đá bóng cùng đám bạn. Trái bóng lăn qua những khoảng đất bụi, cuốn đi cả nỗi buồn còn chưa kịp gọi tên. Chỉ có lá thư là ở lại. Nằm yên trong ngăn bàn, như một thứ gì đó quá lớn so với tuổi của tôi lúc bấy giờ. Năm tôi cấp 2. Gia đình chuyển đi hẳn. Ngôi nhà rộng ra theo một cách rất lạ, không phải vì có thêm không gian, mà vì thiếu đi hơi người. Những buổi tối dài hơn, tiếng động nhỏ cũng rõ hơn, và sự im lặng thì dày lên theo từng ngày. Mẹ vẫn gửi thư đều. Những phong bì đi qua nhiều chặng đường, mang theo một thứ cảm xúc mà điện thoại sau này không bao giờ có được- sự chờ đợi. Tôi bắt đầu viết thư lại cho mẹ. Viết nhiều, kể nhiều, nhưng cũng giấu đi nhiều. Có những chuyện tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, nên chọn cách không viết. Cũng từ đó, tôi bắt đầu viết nhật ký. Một quyển sổ nhỏ, không có gì đặc biệt, nhưng lại giữ gần như toàn bộ thế giới của tôi trong những năm tháng ấy. Có những ngày viết rất dài, như thể sợ nếu không viết ra thì mọi thứ sẽ trôi mất. Có những ngày chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng vẫn không muốn bỏ trống. Sau này tôi mới hiểu, con người ta viết không phải lúc nào cũng để nhớ, mà nhiều khi là để không quên mình đã từng sống như thế nào. Năm cấp 3. Mạng xã hội bắt đầu xuất hiện. Mọi thứ trở nên nhanh hơn. Người ta làm quen nhanh hơn, chia sẻ nhanh hơn, và quên nhau cũng nhanh hơn. Tôi vẫn viết thư. Nhưng không còn đều đặn. Thỉnh thoảng tôi nhận được vài lá thư từ những cô bạn khóa dưới. Những dòng chữ còn vụng về, nhưng thật.  Cái “thật” mà về sau, dù có viết bao nhiêu đi nữa, tôi cũng không dễ tìm lại. Tôi bắt đầu viết ở những nơi khác. Blog, những dòng trạng thái, những đoạn văn đăng lên rồi chìm xuống. Người ta đọc, người ta phản hồi, nhưng cảm giác lại khác. Viết nhiều hơn, nhưng lại nhẹ đi. Những con chữ không còn mang trọng lượng như khi nằm trên giấy. Không còn mùi mực, không còn dấu gấp, không còn dấu vết của thời gian. Rồi tôi rời khỏi tuổi học trò. Những lá thư tay thưa dần. Không phải vì không còn điều để nói. Mà vì người ta dần quen với những cách nhanh hơn để nói.  Một tin nhắn, một cuộc gọi, một biểu tượng cảm xúc đủ để thay thế những điều từng phải mất vài trang giấy mới diễn tả hết. Quyển nhật ký vẫn còn đâu đó. Có lần tôi mở lại. Những trang giấy đã ngả màu. Chữ viết có chỗ nguệch ngoạc, có chỗ nắn nót đến cẩn thận. Tôi đọc lại, và nhận ra mình của ngày trước sống chậm hơn, nhưng cũng rõ ràng hơn. Buồn thì viết buồn. Vui thì viết vui. Không cần che giấu, cũng không cần giải thích. Bây giờ thì khác. Cảm xúc vẫn có đó, nhưng không còn dễ gọi tên. Có những thứ không biến mất. Chỉ là mình đi qua nó, rồi để lại nó phía sau. Những lá thư tay, những buổi chiều chờ đợi, cảm giác mở một phong bì và đọc từng dòng chữ như sợ đọc nhanh quá thì sẽ hết. Những điều đó không còn hiện diện trong đời sống hàng ngày nữa. Nhưng chúng không mất đi. Chúng lặng xuống, trở thành một phần rất sâu mà chỉ khi đủ yên tĩnh, người ta mới chạm tới. Thỉnh thoảng, trong một buổi chiều không có gì đặc biệt, tôi nhớ lại. Nhớ cảm giác của năm mười tuổi. Khi cầm một lá thư trên tay, đọc chậm từng chữ, và lần đầu tiên hiểu rằng: “Có những khoảng cách không đo bằng kilômét. Và có những yêu thương, chỉ cần tồn tại đã là đủ để một người đi hết những năm tháng dài sau đó.”  #Gã #goccuaga #dalat
Năm tôi cấp 1. Tôi nhận được thư tay của mẹ. Tờ giấy mỏng, những dòng chữ nghiêng nghiêng, có chỗ loang ra vì nước mắt đã khô từ lúc nào. Mẹ viết rằng mẹ không muốn rời xa toiu, nhưng đời sống không cho mẹ lựa chọn khác. Ở một nơi xa, mẹ một nắng hai sương, chỉ mong sau này tôi có một cuộc đời đỡ chật vật hơn. Tôi khi đó mới mười tuổi. Đọc được, hiểu lơ mơ, buồn một chút rồi thôi. Chiều xuống, tôi lại chạy ra sân, đá bóng cùng đám bạn. Trái bóng lăn qua những khoảng đất bụi, cuốn đi cả nỗi buồn còn chưa kịp gọi tên. Chỉ có lá thư là ở lại. Nằm yên trong ngăn bàn, như một thứ gì đó quá lớn so với tuổi của tôi lúc bấy giờ. Năm tôi cấp 2. Gia đình chuyển đi hẳn. Ngôi nhà rộng ra theo một cách rất lạ, không phải vì có thêm không gian, mà vì thiếu đi hơi người. Những buổi tối dài hơn, tiếng động nhỏ cũng rõ hơn, và sự im lặng thì dày lên theo từng ngày. Mẹ vẫn gửi thư đều. Những phong bì đi qua nhiều chặng đường, mang theo một thứ cảm xúc mà điện thoại sau này không bao giờ có được- sự chờ đợi. Tôi bắt đầu viết thư lại cho mẹ. Viết nhiều, kể nhiều, nhưng cũng giấu đi nhiều. Có những chuyện tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, nên chọn cách không viết. Cũng từ đó, tôi bắt đầu viết nhật ký. Một quyển sổ nhỏ, không có gì đặc biệt, nhưng lại giữ gần như toàn bộ thế giới của tôi trong những năm tháng ấy. Có những ngày viết rất dài, như thể sợ nếu không viết ra thì mọi thứ sẽ trôi mất. Có những ngày chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng vẫn không muốn bỏ trống. Sau này tôi mới hiểu, con người ta viết không phải lúc nào cũng để nhớ, mà nhiều khi là để không quên mình đã từng sống như thế nào. Năm cấp 3. Mạng xã hội bắt đầu xuất hiện. Mọi thứ trở nên nhanh hơn. Người ta làm quen nhanh hơn, chia sẻ nhanh hơn, và quên nhau cũng nhanh hơn. Tôi vẫn viết thư. Nhưng không còn đều đặn. Thỉnh thoảng tôi nhận được vài lá thư từ những cô bạn khóa dưới. Những dòng chữ còn vụng về, nhưng thật. Cái “thật” mà về sau, dù có viết bao nhiêu đi nữa, tôi cũng không dễ tìm lại. Tôi bắt đầu viết ở những nơi khác. Blog, những dòng trạng thái, những đoạn văn đăng lên rồi chìm xuống. Người ta đọc, người ta phản hồi, nhưng cảm giác lại khác. Viết nhiều hơn, nhưng lại nhẹ đi. Những con chữ không còn mang trọng lượng như khi nằm trên giấy. Không còn mùi mực, không còn dấu gấp, không còn dấu vết của thời gian. Rồi tôi rời khỏi tuổi học trò. Những lá thư tay thưa dần. Không phải vì không còn điều để nói. Mà vì người ta dần quen với những cách nhanh hơn để nói. Một tin nhắn, một cuộc gọi, một biểu tượng cảm xúc đủ để thay thế những điều từng phải mất vài trang giấy mới diễn tả hết. Quyển nhật ký vẫn còn đâu đó. Có lần tôi mở lại. Những trang giấy đã ngả màu. Chữ viết có chỗ nguệch ngoạc, có chỗ nắn nót đến cẩn thận. Tôi đọc lại, và nhận ra mình của ngày trước sống chậm hơn, nhưng cũng rõ ràng hơn. Buồn thì viết buồn. Vui thì viết vui. Không cần che giấu, cũng không cần giải thích. Bây giờ thì khác. Cảm xúc vẫn có đó, nhưng không còn dễ gọi tên. Có những thứ không biến mất. Chỉ là mình đi qua nó, rồi để lại nó phía sau. Những lá thư tay, những buổi chiều chờ đợi, cảm giác mở một phong bì và đọc từng dòng chữ như sợ đọc nhanh quá thì sẽ hết. Những điều đó không còn hiện diện trong đời sống hàng ngày nữa. Nhưng chúng không mất đi. Chúng lặng xuống, trở thành một phần rất sâu mà chỉ khi đủ yên tĩnh, người ta mới chạm tới. Thỉnh thoảng, trong một buổi chiều không có gì đặc biệt, tôi nhớ lại. Nhớ cảm giác của năm mười tuổi. Khi cầm một lá thư trên tay, đọc chậm từng chữ, và lần đầu tiên hiểu rằng: “Có những khoảng cách không đo bằng kilômét. Và có những yêu thương, chỉ cần tồn tại đã là đủ để một người đi hết những năm tháng dài sau đó.” #Gã #goccuaga #dalat

About