@hgawi36: log🤴 #creatorsearchinsights #eritreantiktok🇪🇷🇪🇷habesha #veralvideo #fypシ #foryoupage

𝖍𝖌𝖆𝖜𝖎
𝖍𝖌𝖆𝖜𝖎
Open In TikTok:
Region: UG
Tuesday 30 June 2026 17:52:47 GMT
45249
5277
55
338

Music

Download

Comments

sesu03
queen ... 👸💙🌿🇹🇷 :
𝐡𝐠𝐚𝐰𝐢🥺
2026-06-30 18:02:14
5
abrhet.haylslasy
ኣቢ የቅዱስ ሚካኤል ስጦታ :
2026-07-07 14:04:35
0
de.charming3
Stay Humble 🌴🤴 :
Its God Protection❤️🥰
2026-07-01 08:26:49
2
nabeyeiuafetna
SESKO"30"♥️ :
merci mon frère 🙏
2026-07-03 02:07:43
0
ykealhthtuv
ykealhthtuv :
🥰
2026-07-13 14:04:17
0
temsgen300
Fre Tewahdo :
Yes🙏
2026-07-06 16:04:01
0
xewarl
ተሲፋ አየ ሲንቀይ :
haqi
2026-07-12 00:51:43
0
fiyorites
Fiyori Tes :
የስ 👍👍👍👍👍🥰🥰🥰🥰🥰
2026-07-01 19:08:44
1
rutey62
Rutey :
Yes
2026-07-02 21:16:21
0
name..rice41
siemi2 :
nay behaqi 🥰
2026-07-03 13:38:05
0
user7707478361479
user7707478361479 :
yesssss
2026-07-02 21:07:19
0
feqar847
Tesfa eyu snqey :
libonaka rezin eyu🥰🥰🥰
2026-07-02 15:35:54
0
eri.love67
Eri Love :
yes🥰🥰🥰
2026-07-02 13:34:54
0
ngsti2134
𝐔⃖𝐧⃯⃖𝐪𝐢⃖ 𝐁⃖𝐚𝐡𝐫⃖i🎀👸 :
yes 🥹
2026-07-07 15:35:01
0
wintawinner
winner bella :
Yesssss
2026-07-02 08:46:46
0
delu.dc3
🗣️𝕜𝗲m̶ ስm̺εy̤🇧🇷✺𝐝𝐜❡ :
hgawi🫅
2026-06-30 20:55:22
0
sheferaw11
sheferaw11 :
ትክክል 🙏🙏🙏 ❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️💖
2026-07-29 12:48:16
0
helloasfaw
Selam Dena :
ብሐቂ
2026-07-02 15:10:25
0
fiyoia3
fiyoia :
100 % true
2026-07-01 18:25:54
0
To see more videos from user @hgawi36, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày ấy, loài người từng nghĩ rằng hiểu biết tự nhiên là một cuộc truy tìm bất tận – hỏi, và tự trả lời, và hỏi tiếp. Nhưng chỉ đến khi họ xẻ đôi hạt nhân, mổ xẻ tận cùng những gì nhỏ bé nhất của vạn vật, họ mới chạm vào một ngọn lửa đã ngủ yên từ thuở vũ trụ còn thai nghén. Ngọn lửa ấy bừng tỉnh, và nhân loại bỗng thấy mình đứng trước một cánh cổng chưa từng mở – cánh cổng dẫn đến sức mạnh có thể thắp sáng một thành phố, hoặc biến một thành phố thành bóng ma. Vụ thử hạt nhân đầu tiên bùng lên giữa sa mạc, nơi gió cát chưa bao giờ chứng kiến thứ ánh sáng nào khác ngoài mặt trời. Nhưng hôm ấy, mặt trời thứ 2 mọc trên mặt đất – một quả cầu chói lòa, trắng đến mức làm lu mờ cả ánh ban mai, vàng đến mức rực cháy như tức giận của trời đất. Mây cuộn xoáy hình nấm vươn lên, ôm trọn bầu trời, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, con người nhìn thấy cả vô số năm tích lũy của khoa học – nhưng đồng thời cũng thấy hình bóng của chính mình hiện ra trên đám mây, mong manh và đáng sợ. Không ai trong số các nhà khoa học đứng xa đó biết rằng họ vừa mở ra điều gì. Họ chỉ nghe thấy tiếng gầm, cảm thấy mặt đất rung chuyển, và thấy luồng sáng xé toạc chân trời. Kỹ thuật đã chiến thắng. Con số đã được chứng minh. Nhưng khi bụi bay và tàn dư bắt đầu rơi xuống, trong mỗi trái tim người chứng kiến – dù là nhà vật lý, dù là người lính – có một câu hỏi nảy mầm, như một giống cây lạ trên mảnh đất đã ch*t: Khi tri thức trao cho chúng ta sức mạnh chưa từng có, liệu chúng ta có đủ sự kiềm chế và lòng khoan dung để gánh vác nó? Đây không phải là một vụ nổ bình thường. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử loài người, nền văn minh tự mình nắm giữ một sức mạnh có thể kết thúc chính nó. Không còn là tai họa của thiên nhiên, không còn là trận động đất hay cơn cuồng phong. Lần này, giới hạn của sự hủy diệt nằm trong lòng bàn tay con người, dưới ngón tay của các nhà lãnh đạo, trong phòng thí nghiệm, trong các căn hầm dưới lòng đất. Điều thực sự đáng kinh ngạc – và đáng sợ – không phải là lượng năng lượng được giải phóng, mà là sau khi giải phóng, nhân loại có còn biết điểm dừng của nó ở đâu không. Một khi ngọn lửa ấy được đánh thức, nó không thể ngủ trở lại. Nó chỉ nằm im, chờ đợi – trong các bệ phóng, trong kho đạn, trong những bộ não đang tính toán các kịch bản chiến tranh. Lịch sử sẽ ghi nhớ ánh sáng ngày ấy. Và cũng sẽ ghi nhớ một điều khác, sau ánh sáng chói lòa, loài người có 2 con đường để đi – một là học cách kiềm chế, và hai là bị chính sức mạnh mà họ tạo ra nuốt chửng. Nền văn minh, như một đứa trẻ mới cầm được thanh gươm, sẽ phải học cách không chỉ xông lên, mà còn biết khi nào phải gác nó xuống, biết khi nào phải đặt nó vào vỏ, biết khi nào phải gọi sự sáng tạo và khi nào phải nghe lời khôn ngoan tự cổ xưa: rằng sức mạnh lớn nhất không phải là có thể bóp cò, mà là có thể không bóp cò. Sau ánh sáng ấy, nhân loại không còn ngây thơ nữa. Đó có lẽ là điều đáng buồn nhất, cũng là điều đáng hy vọng nhất. #theodonglichsu #camxuclichsu #nguoikesu #lichsu #History
Ngày ấy, loài người từng nghĩ rằng hiểu biết tự nhiên là một cuộc truy tìm bất tận – hỏi, và tự trả lời, và hỏi tiếp. Nhưng chỉ đến khi họ xẻ đôi hạt nhân, mổ xẻ tận cùng những gì nhỏ bé nhất của vạn vật, họ mới chạm vào một ngọn lửa đã ngủ yên từ thuở vũ trụ còn thai nghén. Ngọn lửa ấy bừng tỉnh, và nhân loại bỗng thấy mình đứng trước một cánh cổng chưa từng mở – cánh cổng dẫn đến sức mạnh có thể thắp sáng một thành phố, hoặc biến một thành phố thành bóng ma. Vụ thử hạt nhân đầu tiên bùng lên giữa sa mạc, nơi gió cát chưa bao giờ chứng kiến thứ ánh sáng nào khác ngoài mặt trời. Nhưng hôm ấy, mặt trời thứ 2 mọc trên mặt đất – một quả cầu chói lòa, trắng đến mức làm lu mờ cả ánh ban mai, vàng đến mức rực cháy như tức giận của trời đất. Mây cuộn xoáy hình nấm vươn lên, ôm trọn bầu trời, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, con người nhìn thấy cả vô số năm tích lũy của khoa học – nhưng đồng thời cũng thấy hình bóng của chính mình hiện ra trên đám mây, mong manh và đáng sợ. Không ai trong số các nhà khoa học đứng xa đó biết rằng họ vừa mở ra điều gì. Họ chỉ nghe thấy tiếng gầm, cảm thấy mặt đất rung chuyển, và thấy luồng sáng xé toạc chân trời. Kỹ thuật đã chiến thắng. Con số đã được chứng minh. Nhưng khi bụi bay và tàn dư bắt đầu rơi xuống, trong mỗi trái tim người chứng kiến – dù là nhà vật lý, dù là người lính – có một câu hỏi nảy mầm, như một giống cây lạ trên mảnh đất đã ch*t: Khi tri thức trao cho chúng ta sức mạnh chưa từng có, liệu chúng ta có đủ sự kiềm chế và lòng khoan dung để gánh vác nó? Đây không phải là một vụ nổ bình thường. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử loài người, nền văn minh tự mình nắm giữ một sức mạnh có thể kết thúc chính nó. Không còn là tai họa của thiên nhiên, không còn là trận động đất hay cơn cuồng phong. Lần này, giới hạn của sự hủy diệt nằm trong lòng bàn tay con người, dưới ngón tay của các nhà lãnh đạo, trong phòng thí nghiệm, trong các căn hầm dưới lòng đất. Điều thực sự đáng kinh ngạc – và đáng sợ – không phải là lượng năng lượng được giải phóng, mà là sau khi giải phóng, nhân loại có còn biết điểm dừng của nó ở đâu không. Một khi ngọn lửa ấy được đánh thức, nó không thể ngủ trở lại. Nó chỉ nằm im, chờ đợi – trong các bệ phóng, trong kho đạn, trong những bộ não đang tính toán các kịch bản chiến tranh. Lịch sử sẽ ghi nhớ ánh sáng ngày ấy. Và cũng sẽ ghi nhớ một điều khác, sau ánh sáng chói lòa, loài người có 2 con đường để đi – một là học cách kiềm chế, và hai là bị chính sức mạnh mà họ tạo ra nuốt chửng. Nền văn minh, như một đứa trẻ mới cầm được thanh gươm, sẽ phải học cách không chỉ xông lên, mà còn biết khi nào phải gác nó xuống, biết khi nào phải đặt nó vào vỏ, biết khi nào phải gọi sự sáng tạo và khi nào phải nghe lời khôn ngoan tự cổ xưa: rằng sức mạnh lớn nhất không phải là có thể bóp cò, mà là có thể không bóp cò. Sau ánh sáng ấy, nhân loại không còn ngây thơ nữa. Đó có lẽ là điều đáng buồn nhất, cũng là điều đáng hy vọng nhất. #theodonglichsu #camxuclichsu #nguoikesu #lichsu #History

About