@att_2108: Serum HA torriden #torriden #serumHA #CapCut

Tít rì viuu
Tít rì viuu
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 01 July 2026 07:40:25 GMT
295
3
0
3

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @att_2108, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Một hôm, Linh vô tình nhìn thấy Khánh uống thuốc trong lớp. Rất nhiều thuốc. “Sức khỏe cậu không tốt à?” Khánh vội cất lọ thuốc đi. “À… thuốc cảm thôi.” Nhưng ánh mắt cậu lúc đó… rất khác. Từ ngày ấy, Khánh thường nghỉ học. Tin nhắn trả lời chậm hơn. Nụ cười cũng ít dần. Cho đến một buổi tối… “Linh… Khánh nhập viện rồi.” Bệnh viện đêm yên tĩnh đến đáng sợ. Khi mở cửa phòng bệnh… Cô chết lặng. Khánh nằm trên giường, gương mặt nhợt nhạt, cánh tay cắm đầy kim truyền. Không còn là cậu con trai lúc nào cũng cười nữa. “Mình bị bệnh tim.” “Mình chuyển đến đây để điều trị.” “Mình không muốn ai thương hại.” Linh bật khóc. “Đồ ngốc…” Từ hôm đó, ngày nào cô cũng đến bệnh viện. Cô kể chuyện trường lớp. Mang bánh ngọt. Đọc sách cho Khánh nghe. Có hôm, Khánh hỏi: “Nếu mình khỏi bệnh… tụi mình đi biển nhé?” Linh cười nhẹ. “Ừ.” “Mình muốn xem bình minh.” “Ừ.” “Mình muốn nghe bạn hát.” “… Mình hát dở lắm.” “Không sao.” Khánh cười. “Miễn là bạn ở đó.” Nhưng bệnh tình của Khánh ngày càng nặng. Một đêm cuối tháng bảy, trời mưa rất lớn. “Linh này…” “Mình đây.” “Nếu sau này không còn mình…” “Đừng nói nữa.” “Hứa với mình đi.” Linh bật khóc. Khánh đưa tay lau nước mắt cho cô. “Bạn phải sống thật hạnh phúc.” “Bạn phải cười nhiều.” “Và… đừng ở một mình nữa.” Sáng hôm sau… Khánh qua đời. Nhẹ nhàng như một cơn gió mùa hạ. --- Ba năm sau. Một thành phố ven biển. Một cô gái đang ngồi trước biển lúc bình minh. Mái tóc dài bay trong gió. Cô mở điện thoại. Trong tai nghe vẫn là bài nhạc năm xưa Khánh từng thích. Linh khẽ mỉm cười. “Khánh này…” “Mình đến biển rồi.” “Mặt trời đẹp lắm.” “Và…” “Mình nhớ cậu.” #xuhuong #tiktok #truyenbuon🥀 #tiktokviral #
Một hôm, Linh vô tình nhìn thấy Khánh uống thuốc trong lớp. Rất nhiều thuốc. “Sức khỏe cậu không tốt à?” Khánh vội cất lọ thuốc đi. “À… thuốc cảm thôi.” Nhưng ánh mắt cậu lúc đó… rất khác. Từ ngày ấy, Khánh thường nghỉ học. Tin nhắn trả lời chậm hơn. Nụ cười cũng ít dần. Cho đến một buổi tối… “Linh… Khánh nhập viện rồi.” Bệnh viện đêm yên tĩnh đến đáng sợ. Khi mở cửa phòng bệnh… Cô chết lặng. Khánh nằm trên giường, gương mặt nhợt nhạt, cánh tay cắm đầy kim truyền. Không còn là cậu con trai lúc nào cũng cười nữa. “Mình bị bệnh tim.” “Mình chuyển đến đây để điều trị.” “Mình không muốn ai thương hại.” Linh bật khóc. “Đồ ngốc…” Từ hôm đó, ngày nào cô cũng đến bệnh viện. Cô kể chuyện trường lớp. Mang bánh ngọt. Đọc sách cho Khánh nghe. Có hôm, Khánh hỏi: “Nếu mình khỏi bệnh… tụi mình đi biển nhé?” Linh cười nhẹ. “Ừ.” “Mình muốn xem bình minh.” “Ừ.” “Mình muốn nghe bạn hát.” “… Mình hát dở lắm.” “Không sao.” Khánh cười. “Miễn là bạn ở đó.” Nhưng bệnh tình của Khánh ngày càng nặng. Một đêm cuối tháng bảy, trời mưa rất lớn. “Linh này…” “Mình đây.” “Nếu sau này không còn mình…” “Đừng nói nữa.” “Hứa với mình đi.” Linh bật khóc. Khánh đưa tay lau nước mắt cho cô. “Bạn phải sống thật hạnh phúc.” “Bạn phải cười nhiều.” “Và… đừng ở một mình nữa.” Sáng hôm sau… Khánh qua đời. Nhẹ nhàng như một cơn gió mùa hạ. --- Ba năm sau. Một thành phố ven biển. Một cô gái đang ngồi trước biển lúc bình minh. Mái tóc dài bay trong gió. Cô mở điện thoại. Trong tai nghe vẫn là bài nhạc năm xưa Khánh từng thích. Linh khẽ mỉm cười. “Khánh này…” “Mình đến biển rồi.” “Mặt trời đẹp lắm.” “Và…” “Mình nhớ cậu.” #xuhuong #tiktok #truyenbuon🥀 #tiktokviral #

About