@frank...63:

Frank
Frank
Open In TikTok:
Region: IT
Wednesday 01 July 2026 09:40:13 GMT
527
5
2
0

Music

Download

Comments

user746458985680
SIMO :
😂😂😂Verissimo 😂😂😂
2026-07-01 09:46:29
0
To see more videos from user @frank...63, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những người sinh ra dường như để làm nơi trú mưa cho người khác. Ai buồn, họ đến. Ai ngã, họ đỡ. Ai lạc đường, họ ngồi lại bên cạnh cho đến khi người kia tìm thấy lối về. Họ biết cách nói một câu rất dịu dàng vào đúng lúc một người đang tuyệt vọng, biết im lặng khi người khác cần được khóc, biết tha thứ cho những điều mà người khác còn chưa tha thứ nổi cho mình. Chỉ có một người họ chưa bao giờ biết cách ôm lấy. Là chính họ. Đêm xuống, sau khi mọi người đã ngủ, họ ngồi một mình bên cửa sổ. Ngoài kia mưa rơi. Trong nhà không còn tiếng ai khóc, không còn một bàn tay nào cần được nắm, không còn ai gọi tên họ bằng giọng khẩn khoản. Và khi thế giới đã yên, họ bắt đầu phiên tòa quen thuộc của mình. Họ nhớ lại một câu nói sai, một lần yếu đuối, một quyết định vụng về, một người họ đã không thể cứu. Họ đem từng lỗi lầm đặt lên bàn như đặt những viên đá, rồi tự hỏi: tại sao mình lại như thế? Họ có thể nhìn thấy nỗi đau của một người xa lạ từ cách người ấy cúi đầu, nhưng lại không nhận ra đôi vai mình đã mỏi đến thế nào. Có những người rất giỏi đi tìm những vết thương trong người khác, nhưng cả đời không dám nhìn vào vết thương của mình. Họ cứ nghĩ rằng thương mình là ích kỷ. Rằng phải mạnh mẽ. Rằng người khác còn khổ hơn. Rằng mình chịu thêm một chút nữa cũng chẳng sao. Cho đến một ngày, họ nhận ra chiếc áo mình đem che mưa cho mọi người đã ướt từ lâu. Không ai biết. Và họ cũng chẳng nói. Chiều hôm ấy, tôi ngồi bên một người như thế. Ngoài hiên mưa rất nhỏ. Người ấy kể về những người mình từng giúp, những người mình từng tha thứ, những người đã bước qua đời mình với đôi tay được lau sạch. Rồi người ấy cười và nói: “Chắc tôi ngốc lắm.” Tôi không biết phải trả lời thế nào. Tôi chỉ nhìn bàn tay họ. Một bàn tay đã quen chìa ra với người khác nhưng hình như chưa từng biết đưa về phía chính mình. Tôi nói: “Không. Chỉ là em đã quên mất mình cũng là một người cần được thương.” Ngoài trời, mưa vẫn rơi. Một chiếc lá mắc trên mái hiên chậm rãi trượt xuống theo dòng nước. Tôi nghĩ về những con người như thế. Họ không cần một lời ca ngợi. Không cần ai nói rằng họ tốt đẹp. Có lẽ điều họ cần nhất chỉ là một lần được phép yếu đuối mà không phải thấy xấu hổ. Một lần được khóc mà không lau nước mắt thật nhanh. Một lần được nói:  “Hôm nay tôi mệt.” Và không cần giải thích thêm. Bởi vì chúng ta không được sinh ra để trở thành nơi trú ẩn cho tất cả mọi người rồi chết rét ở ngoài hiên nhà mình. Nếu em đã từng dịu dàng với cả thế giới nhưng lại khắc nghiệt với chính mình, xin em hãy dừng lại một chút. Đừng hỏi hôm nay mình đã làm được bao nhiêu. Đừng đếm những điều mình chưa trở thành. Hãy nhìn đôi tay này. Chúng đã cố gắng rất lâu rồi. Hãy đặt chúng lên ngực mình như đặt tay lên vai một đứa trẻ. Và nói thật khẽ: “Không sao đâu. Hôm nay mình không cần phải mạnh mẽ. Hôm nay, để mình thương mình một chút.” Có thể chẳng có phép màu nào xảy ra. Mưa vẫn rơi. Đêm vẫn xuống. Những điều đã mất vẫn không trở về. Nhưng ở một nơi rất sâu trong lòng, một cuộc chiến có thể vừa ngừng lại. Và đôi khi, bình yên không phải là khi đời thôi làm ta đau, mà là khi ta thôi dùng chính bàn tay mình làm đau thêm một người đã quá mệt mỏi. Người ấy chính là mình. #caption #fyp #trending #xhtiktok #viraltiktok
Có những người sinh ra dường như để làm nơi trú mưa cho người khác. Ai buồn, họ đến. Ai ngã, họ đỡ. Ai lạc đường, họ ngồi lại bên cạnh cho đến khi người kia tìm thấy lối về. Họ biết cách nói một câu rất dịu dàng vào đúng lúc một người đang tuyệt vọng, biết im lặng khi người khác cần được khóc, biết tha thứ cho những điều mà người khác còn chưa tha thứ nổi cho mình. Chỉ có một người họ chưa bao giờ biết cách ôm lấy. Là chính họ. Đêm xuống, sau khi mọi người đã ngủ, họ ngồi một mình bên cửa sổ. Ngoài kia mưa rơi. Trong nhà không còn tiếng ai khóc, không còn một bàn tay nào cần được nắm, không còn ai gọi tên họ bằng giọng khẩn khoản. Và khi thế giới đã yên, họ bắt đầu phiên tòa quen thuộc của mình. Họ nhớ lại một câu nói sai, một lần yếu đuối, một quyết định vụng về, một người họ đã không thể cứu. Họ đem từng lỗi lầm đặt lên bàn như đặt những viên đá, rồi tự hỏi: tại sao mình lại như thế? Họ có thể nhìn thấy nỗi đau của một người xa lạ từ cách người ấy cúi đầu, nhưng lại không nhận ra đôi vai mình đã mỏi đến thế nào. Có những người rất giỏi đi tìm những vết thương trong người khác, nhưng cả đời không dám nhìn vào vết thương của mình. Họ cứ nghĩ rằng thương mình là ích kỷ. Rằng phải mạnh mẽ. Rằng người khác còn khổ hơn. Rằng mình chịu thêm một chút nữa cũng chẳng sao. Cho đến một ngày, họ nhận ra chiếc áo mình đem che mưa cho mọi người đã ướt từ lâu. Không ai biết. Và họ cũng chẳng nói. Chiều hôm ấy, tôi ngồi bên một người như thế. Ngoài hiên mưa rất nhỏ. Người ấy kể về những người mình từng giúp, những người mình từng tha thứ, những người đã bước qua đời mình với đôi tay được lau sạch. Rồi người ấy cười và nói: “Chắc tôi ngốc lắm.” Tôi không biết phải trả lời thế nào. Tôi chỉ nhìn bàn tay họ. Một bàn tay đã quen chìa ra với người khác nhưng hình như chưa từng biết đưa về phía chính mình. Tôi nói: “Không. Chỉ là em đã quên mất mình cũng là một người cần được thương.” Ngoài trời, mưa vẫn rơi. Một chiếc lá mắc trên mái hiên chậm rãi trượt xuống theo dòng nước. Tôi nghĩ về những con người như thế. Họ không cần một lời ca ngợi. Không cần ai nói rằng họ tốt đẹp. Có lẽ điều họ cần nhất chỉ là một lần được phép yếu đuối mà không phải thấy xấu hổ. Một lần được khóc mà không lau nước mắt thật nhanh. Một lần được nói: “Hôm nay tôi mệt.” Và không cần giải thích thêm. Bởi vì chúng ta không được sinh ra để trở thành nơi trú ẩn cho tất cả mọi người rồi chết rét ở ngoài hiên nhà mình. Nếu em đã từng dịu dàng với cả thế giới nhưng lại khắc nghiệt với chính mình, xin em hãy dừng lại một chút. Đừng hỏi hôm nay mình đã làm được bao nhiêu. Đừng đếm những điều mình chưa trở thành. Hãy nhìn đôi tay này. Chúng đã cố gắng rất lâu rồi. Hãy đặt chúng lên ngực mình như đặt tay lên vai một đứa trẻ. Và nói thật khẽ: “Không sao đâu. Hôm nay mình không cần phải mạnh mẽ. Hôm nay, để mình thương mình một chút.” Có thể chẳng có phép màu nào xảy ra. Mưa vẫn rơi. Đêm vẫn xuống. Những điều đã mất vẫn không trở về. Nhưng ở một nơi rất sâu trong lòng, một cuộc chiến có thể vừa ngừng lại. Và đôi khi, bình yên không phải là khi đời thôi làm ta đau, mà là khi ta thôi dùng chính bàn tay mình làm đau thêm một người đã quá mệt mỏi. Người ấy chính là mình. #caption #fyp #trending #xhtiktok #viraltiktok

About