@gabrielpoli0: Tem vontade de jogar literalmente no LIXO 🤢#maxfem #imunofem #suplemento

gabrielpoli0
gabrielpoli0
Open In TikTok:
Region: BR
Thursday 02 July 2026 01:54:29 GMT
289
2
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @gabrielpoli0, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Nhân - Nghĩa - Lễ - Trí - Tín” không chỉ là năm phẩm chất để trở thành một người tốt trong xã hội, mà còn là nền tảng để chuyển hóa tâm, tích lũy công đức và tiến đến giải thoát. Tuy nhiên, Phật giáo đi xa hơn Nho giáo ở chỗ: mọi đức hạnh đều phải được thực hành với trí tuệ thấy rõ vô ngã, vô thường và nhân quả, chứ không chỉ để trở thành người quân tử. ⸻ 1. NHÂN (仁) – Từ bi là cội nguồn của giác ngộ Trong Nho giáo, “Nhân” là yêu thương con người. Trong Phật giáo, “Nhân” được mở rộng thành Từ Bi. * Từ là ban vui. * Bi là cứu khổ. Người có lòng từ bi không chỉ thương người thân, mà còn thương: * người ghét mình * kẻ thù * động vật * mọi chúng sinh. Đức Phật dạy: “Tất cả chúng sinh đều từng là cha mẹ, anh em, quyến thuộc của nhau trong vô lượng kiếp.” Khi hiểu điều này, tâm không còn phân biệt. Người có Nhân trong Phật giáo * Không sát sinh. * Không làm tổn hại người khác. * Không vui khi thấy người khác đau khổ. * Luôn mong người khác được hạnh phúc. Đây chính là nền tảng của Tứ Vô Lượng Tâm: * Từ * Bi * Hỷ * Xả Nếu chỉ thương người mình thích thì đó vẫn còn là tình cảm. Từ bi chân thật là thương cả người làm mình tổn thương, vì thấy họ cũng đang bị vô minh chi phối. ⸻ 2. NGHĨA (義) – Sống thuận nhân quả Nho giáo xem “Nghĩa” là làm điều đúng. Phật giáo nhìn sâu hơn: Điều đúng không phải vì luật pháp hay dư luận, mà vì mọi hành động đều tạo nghiệp. Người có Nghĩa là người: * không vì lợi mà làm ác * không vì sân mà trả thù * không vì tham mà phản bội lương tâm. Trong Bát Chánh Đạo, điều này gần với: * Chánh kiến * Chánh tư duy * Chánh nghiệp * Chánh mạng Một người làm việc thiện chỉ để được khen thì công đức còn hạn chế. Người làm thiện vì thấy đó là điều đúng, không cầu báo đáp, thì tâm đã gần với hạnh Bồ Tát. Ví dụ: Có người nhặt được 100 triệu đồng. * Người trả lại vì sợ pháp luật. * Người trả lại vì muốn được khen. * Người trả lại vì biết đó không phải của mình. Trong Phật giáo, hành động thứ ba có giá trị sâu sắc nhất vì xuất phát từ tâm chân thật. ⸻ 3. LỄ (禮) – Khiêm cung là biểu hiện của tâm thanh tịnh Nhiều người nghĩ Lễ chỉ là cúi đầu, chắp tay. Nhưng trong Phật giáo, Lễ trước hết là hạ cái tôi xuống. Lạy Phật không phải vì Phật cần được lạy. Mà vì mỗi lần cúi đầu là mỗi lần: * giảm ngã mạn * giảm kiêu căng * giảm chấp ngã. Cho nên người càng có trí tuệ càng khiêm tốn. Đức Phật từng dạy: “Người biết nhiều mà kiêu ngạo thì chưa phải người trí.” Lễ còn là: * biết tri ân * biết cung kính Tam Bảo * kính cha mẹ * kính thầy * kính người lớn tuổi * tôn trọng mọi người. Không phải vì họ hơn mình. Mà vì tâm cung kính giúp chính mình bớt ngã chấp. Người vô lễ thường do bản ngã quá lớn. Người có lễ vì cái tôi ngày càng nhỏ. ⸻ 4. TRÍ (智) – Trí tuệ là ánh sáng phá vô minh Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa Phật giáo và nhiều hệ tư tưởng khác. Trong Phật giáo, Trí không phải là: * học nhiều * nhớ nhiều * tranh luận giỏi. Đó chỉ là kiến thức. Trí tuệ chân thật là thấy được: * vô thường * vô ngã * duyên sinh * nhân quả. Đức Phật dạy: “Không có trí tuệ thì không có giải thoát.” Một người có bằng cấp rất cao nhưng đầy tham sân si thì vẫn là người còn vô minh. Một bà cụ ít học nhưng: * không tham * không sân * luôn sống thiện lành * tâm an ổn thì trí tuệ của bà có khi còn cao hơn. Bát Nhã là trí tuệ thấy rằng: Không có cái “Ta” cố định. Không có thứ gì tồn tại mãi. Mọi thứ đều do nhân duyên mà thành. Khi hiểu được điều đó, tham giảm, sân giảm, si giảm. Đó mới là Trí. ⸻ 5. TÍN (信) – Niềm tin chân chánh Trong đời thường, Tín là giữ lời. Trong Phật giáo, Tín có hai tầng nghĩa. Tầng thứ nhất Là thành thật. Nói đúng. Làm đúng. Không lừa dối. Đó là thực hành Chánh ngữ. ⸻ Tầng thứ hai Là Chánh tín. Đức Phật không khuyến khích tin mù quáng. Ngài từng dạy trong kinh Kalama rằng: Đừng tin chỉ vì: * truyền thống * kinh điển * người nổi tiếng * thầy mình nói. Hãy quan sát. Hãy thực hành. Khi tự mình thấy điều ấy đưa đến lợi ích và giảm khổ đau thì hãy tin và thực hành. Đó mới là Chánh tín. Người có Tín trong Phật giáo là người: * tin nhân quả * tin Tam Bảo * tin khả năng giác ngộ của chính mình * giữ lời hứa * sống chân thật. #phậtphápnhiệmmầu #phatphapnhiemmau #phatphap
“Nhân - Nghĩa - Lễ - Trí - Tín” không chỉ là năm phẩm chất để trở thành một người tốt trong xã hội, mà còn là nền tảng để chuyển hóa tâm, tích lũy công đức và tiến đến giải thoát. Tuy nhiên, Phật giáo đi xa hơn Nho giáo ở chỗ: mọi đức hạnh đều phải được thực hành với trí tuệ thấy rõ vô ngã, vô thường và nhân quả, chứ không chỉ để trở thành người quân tử. ⸻ 1. NHÂN (仁) – Từ bi là cội nguồn của giác ngộ Trong Nho giáo, “Nhân” là yêu thương con người. Trong Phật giáo, “Nhân” được mở rộng thành Từ Bi. * Từ là ban vui. * Bi là cứu khổ. Người có lòng từ bi không chỉ thương người thân, mà còn thương: * người ghét mình * kẻ thù * động vật * mọi chúng sinh. Đức Phật dạy: “Tất cả chúng sinh đều từng là cha mẹ, anh em, quyến thuộc của nhau trong vô lượng kiếp.” Khi hiểu điều này, tâm không còn phân biệt. Người có Nhân trong Phật giáo * Không sát sinh. * Không làm tổn hại người khác. * Không vui khi thấy người khác đau khổ. * Luôn mong người khác được hạnh phúc. Đây chính là nền tảng của Tứ Vô Lượng Tâm: * Từ * Bi * Hỷ * Xả Nếu chỉ thương người mình thích thì đó vẫn còn là tình cảm. Từ bi chân thật là thương cả người làm mình tổn thương, vì thấy họ cũng đang bị vô minh chi phối. ⸻ 2. NGHĨA (義) – Sống thuận nhân quả Nho giáo xem “Nghĩa” là làm điều đúng. Phật giáo nhìn sâu hơn: Điều đúng không phải vì luật pháp hay dư luận, mà vì mọi hành động đều tạo nghiệp. Người có Nghĩa là người: * không vì lợi mà làm ác * không vì sân mà trả thù * không vì tham mà phản bội lương tâm. Trong Bát Chánh Đạo, điều này gần với: * Chánh kiến * Chánh tư duy * Chánh nghiệp * Chánh mạng Một người làm việc thiện chỉ để được khen thì công đức còn hạn chế. Người làm thiện vì thấy đó là điều đúng, không cầu báo đáp, thì tâm đã gần với hạnh Bồ Tát. Ví dụ: Có người nhặt được 100 triệu đồng. * Người trả lại vì sợ pháp luật. * Người trả lại vì muốn được khen. * Người trả lại vì biết đó không phải của mình. Trong Phật giáo, hành động thứ ba có giá trị sâu sắc nhất vì xuất phát từ tâm chân thật. ⸻ 3. LỄ (禮) – Khiêm cung là biểu hiện của tâm thanh tịnh Nhiều người nghĩ Lễ chỉ là cúi đầu, chắp tay. Nhưng trong Phật giáo, Lễ trước hết là hạ cái tôi xuống. Lạy Phật không phải vì Phật cần được lạy. Mà vì mỗi lần cúi đầu là mỗi lần: * giảm ngã mạn * giảm kiêu căng * giảm chấp ngã. Cho nên người càng có trí tuệ càng khiêm tốn. Đức Phật từng dạy: “Người biết nhiều mà kiêu ngạo thì chưa phải người trí.” Lễ còn là: * biết tri ân * biết cung kính Tam Bảo * kính cha mẹ * kính thầy * kính người lớn tuổi * tôn trọng mọi người. Không phải vì họ hơn mình. Mà vì tâm cung kính giúp chính mình bớt ngã chấp. Người vô lễ thường do bản ngã quá lớn. Người có lễ vì cái tôi ngày càng nhỏ. ⸻ 4. TRÍ (智) – Trí tuệ là ánh sáng phá vô minh Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa Phật giáo và nhiều hệ tư tưởng khác. Trong Phật giáo, Trí không phải là: * học nhiều * nhớ nhiều * tranh luận giỏi. Đó chỉ là kiến thức. Trí tuệ chân thật là thấy được: * vô thường * vô ngã * duyên sinh * nhân quả. Đức Phật dạy: “Không có trí tuệ thì không có giải thoát.” Một người có bằng cấp rất cao nhưng đầy tham sân si thì vẫn là người còn vô minh. Một bà cụ ít học nhưng: * không tham * không sân * luôn sống thiện lành * tâm an ổn thì trí tuệ của bà có khi còn cao hơn. Bát Nhã là trí tuệ thấy rằng: Không có cái “Ta” cố định. Không có thứ gì tồn tại mãi. Mọi thứ đều do nhân duyên mà thành. Khi hiểu được điều đó, tham giảm, sân giảm, si giảm. Đó mới là Trí. ⸻ 5. TÍN (信) – Niềm tin chân chánh Trong đời thường, Tín là giữ lời. Trong Phật giáo, Tín có hai tầng nghĩa. Tầng thứ nhất Là thành thật. Nói đúng. Làm đúng. Không lừa dối. Đó là thực hành Chánh ngữ. ⸻ Tầng thứ hai Là Chánh tín. Đức Phật không khuyến khích tin mù quáng. Ngài từng dạy trong kinh Kalama rằng: Đừng tin chỉ vì: * truyền thống * kinh điển * người nổi tiếng * thầy mình nói. Hãy quan sát. Hãy thực hành. Khi tự mình thấy điều ấy đưa đến lợi ích và giảm khổ đau thì hãy tin và thực hành. Đó mới là Chánh tín. Người có Tín trong Phật giáo là người: * tin nhân quả * tin Tam Bảo * tin khả năng giác ngộ của chính mình * giữ lời hứa * sống chân thật. #phậtphápnhiệmmầu #phatphapnhiemmau #phatphap

About