Abby Arcane :
Chị ở làng đại học đến nay 8 năm, trong đó có 4 năm là ở ktx, từ phòng dịch vụ 2 người đến phòng 12 người. Thứ nhất chị muốn tụi em hiểu là Đôi khi nhưncg thứ mình nghe thấy được trên mạng, nó không đáng sợ như em nghĩ đâu, người ta cố gắng làm nó thần bí, và doạ em thôi. Cái cốt ở đây là Con người và cách sống của em. Em sống làm sao cho người đời họ thương, thì người âm họ cũng sẽ vì mình mà bị cảm hoá, hoặc ít nhất họ không làm hại đến em. Và chị có một số lời khuyên thế này:
1. Cơ thể của em nó là của em. Em là chủ nhà, và người điều khiển được cơ thể, tâm trí em chỉ có em thôi. MỘT KHI EM KHÔNG CHO PHÉP, thì KHÔNG ĐƯỢC BẤT CỨ AI XÂM NHẬP/ XÂM PHẠM. Mình phải cứng chỗ đó trước đã.
2. Có cho mình một đức tin. Cho dù em theo đạo gì cũng được. Nhưng làm ơn hãy theo chính đạo. Và cái đạo đó ngoài giúp em làm người, thì cũng còn giúp em tai qua nạn khỏi, những thứ ko giải thích được. ĐỪNG VÔ THẦN VÀ BỔ BÁNG BẤT KÌ MỘT AI!
3. Trước khi em ở đâu, cũng nên có một câu nói như này: Con vì hoàn cảnh nên đến sống ở đây, ko có ý muốn làm phiền ai, con chỉ muốn học xong về đỡ đần cha mẹ, làm ơn cho con bình yên, đừng hù doạ hay nhát. Nếu cần gì thì nhẹ nhàng bảo cho con biết, trong hình dạng đẹp đẽ, đừng làm con sợ, con sẽ cố gắng đáp ứng cho. Đó những lời chị luôn khấn khi đến bất cứ chỗ ỡ nào. Em có thể khấn tùy tâm, tùy ý, kiểu giống như tâm sự cho họ biết hoàn cảnh em như thế. Có khi còn được phù hộ lại.
4. SỐNG HIỀN, TU TẬP, TÍCH CÔNG ĐỨC. MÌNH LÀ NGƯỜI CÓ HỌC, ĐỪNG VÌ NÔNG NỔI MÀ VẠ MIỆNG VẠ THÂN. Đừng có cái kiểu khôn lỏi, lợi dụng người xung quanh. Như vậy cho dù là người trần, hay người trên, họ đều thương em cả.
2026-07-15 05:42:59