@_1064153:

☞͌. 𝙰𝙿𝙰𝚂𝙽𝙸⁴𝙰.᭄𝙶𝚁💋✌
☞͌. 𝙰𝙿𝙰𝚂𝙽𝙸⁴𝙰.᭄𝙶𝚁💋✌
Open In TikTok:
Region: TJ
Thursday 02 July 2026 09:56:54 GMT
464
18
6
2

Music

Download

Comments

hamu.khuligan2
Akajoni ,☠️Apasni4a Gr☠️ :
ира чихели бфаҳмем
2026-07-02 10:59:02
1
mirzoev606
Юзорсиф :
Ира Чихел буфахмем?
2026-07-02 10:57:24
0
majnun___07
majnun❤🕊 :
😂😂😂
2026-07-02 10:23:29
1
user45739838251388
🎭ARUSBOZ GR 🎭 :
😅😅
2026-07-02 10:06:37
2
user055516320
darvozii.😉 :
😂😂😂😂😂😂
2026-07-02 13:00:38
1
To see more videos from user @_1064153, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tôi từng rời khỏi một mối quan hệ mà lòng mình vẫn còn rất nặng. Không ồn ào. Không khóc lóc. Không níu kéo. Cũng không để lại một lời trách móc nào. Chỉ lặng lẽ bước đi. Như thể mình chưa từng ở đó. Như thể những tháng ngày từng thương, từng chờ, từng đau… đã được gấp lại trong im lặng. Và tôi cũng từng bị người khác rời bỏ như vậy. Không một lời giải thích. Không một tin nhắn tạm biệt. Không một cuộc nói chuyện cuối cùng cho ra lẽ. Chỉ có một khoảng trống ở lại. Lạnh. Sâu. Và âm ỉ như một vùng trời vừa tắt nắng. Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ: người rời đi mà không nói gì chắc là người tệ. Vì họ để mình hoang mang. Để mình tự hỏi đã sai ở đâu. Để mình phải sống với hàng trăm câu hỏi không ai trả lời. Nhưng sau này, đi qua đủ nhiều những cuộc chia tay lặng lẽ, tôi mới hiểu: có những người im lặng rời đi không phải vì họ vô tâm. Mà vì họ đã từng nói quá nhiều. Họ từng giải thích. Từng chờ được lắng nghe. Từng mong người kia hiểu. Từng tha thứ hết lần này đến lần khác. Từng tự nhủ chỉ cần cố thêm một chút, mọi thứ sẽ khác. Nhưng rồi mọi thứ vẫn như cũ. Người tử tế khi rời đi thường không muốn làm tổn thương thêm ai nữa. Họ không cần kéo cả hai vào một cuộc chiến cuối cùng. Không cần chứng minh mình đúng, người kia sai. Không cần kể hết những vết thương đã chịu chỉ để nhận về một câu: “Sao em hay anh cứ làm quá lên?” Bởi có những nỗi đau, nói ra cũng không còn ý nghĩa. Không phải vì hết đau. Mà vì đã hiểu rằng người không muốn hiểu, dù mình nói thế nào cũng vẫn không hiểu. Nên họ im lặng. Không phải để trừng phạt. Mà để tự cứu mình. Im lặng của họ không phải là sự lạnh lùng bất chợt. Đó là phần cuối của một quá trình rất dài: rất nhiều lần thất vọng, rất nhiều lần tự lau nước mắt, rất nhiều lần gom hết can đảm để nói ra nỗi buồn rồi nhận lại sự thờ ơ. Đến một lúc, con người ta không còn muốn giải thích nữa. Không phải vì không còn thương. Mà vì thương cũng đã mệt. Chờ cũng đã mệt. Hy vọng cũng đã mệt. Và trái tim đã quá kiệt sức để tiếp tục xin một sự thay đổi chưa bao giờ thật sự đến. Người tử tế không rời đi để trả thù. Họ rời đi vì cuối cùng họ hiểu: nếu còn ở lại, họ sẽ đánh mất chính mình. Đánh mất bình yên. Đánh mất lòng tự trọng. Đánh mất cả phiên bản từng dịu dàng, trong trẻo và biết tin vào tình yêu. Có những người không nói lời chia tay, vì trong lòng họ đã chia tay từ rất nhiều đêm trước đó rồi. Từ đêm họ khóc một mình. Từ lần họ bị bỏ mặc đúng lúc cần nhất. Từ khoảnh khắc họ nhận ra mình đang cố giữ một người không còn sợ mất mình. Vậy nên, đừng vội trách người ra đi trong lặng lẽ. Có thể họ không vô tình. Họ chỉ đã từng đau đủ nhiều để không muốn làm lớn chuyện nữa. Có thể họ không bạc lòng. Họ chỉ đã từng hết lòng đến mức không còn gì để nói thêm. Và đôi khi, sự im lặng cuối cùng của một người tử tế không phải là dấu chấm hết của tình yêu. Mà là dấu chấm hết cho việc họ tiếp tục bỏ rơi chính mình. Nếu bạn cũng đang ở trong một mối quan hệ mà mình đã nói quá nhiều, đau quá lâu, tha thứ quá nhiều lần… nhưng người kia vẫn không thay đổi, có lẽ điều bạn cần không phải là thêm một lời giải thích. Mà là học cách buông.  Buông không dạy bạn trở nên lạnh lùng. Nó giúp bạn đủ tỉnh táo để hiểu vì sao mình cứ níu, cứ chờ, cứ mềm lòng trước một người đã nhiều lần làm mình tổn thương. Để bạn biết rời đi không phải là bạc tình. Rời đi, đôi khi là lần đầu tiên bạn thật sự biết thương chính mình..... Chúc bạn Buổi tối vui vê và giấc ngủ bình an....
Tôi từng rời khỏi một mối quan hệ mà lòng mình vẫn còn rất nặng. Không ồn ào. Không khóc lóc. Không níu kéo. Cũng không để lại một lời trách móc nào. Chỉ lặng lẽ bước đi. Như thể mình chưa từng ở đó. Như thể những tháng ngày từng thương, từng chờ, từng đau… đã được gấp lại trong im lặng. Và tôi cũng từng bị người khác rời bỏ như vậy. Không một lời giải thích. Không một tin nhắn tạm biệt. Không một cuộc nói chuyện cuối cùng cho ra lẽ. Chỉ có một khoảng trống ở lại. Lạnh. Sâu. Và âm ỉ như một vùng trời vừa tắt nắng. Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ: người rời đi mà không nói gì chắc là người tệ. Vì họ để mình hoang mang. Để mình tự hỏi đã sai ở đâu. Để mình phải sống với hàng trăm câu hỏi không ai trả lời. Nhưng sau này, đi qua đủ nhiều những cuộc chia tay lặng lẽ, tôi mới hiểu: có những người im lặng rời đi không phải vì họ vô tâm. Mà vì họ đã từng nói quá nhiều. Họ từng giải thích. Từng chờ được lắng nghe. Từng mong người kia hiểu. Từng tha thứ hết lần này đến lần khác. Từng tự nhủ chỉ cần cố thêm một chút, mọi thứ sẽ khác. Nhưng rồi mọi thứ vẫn như cũ. Người tử tế khi rời đi thường không muốn làm tổn thương thêm ai nữa. Họ không cần kéo cả hai vào một cuộc chiến cuối cùng. Không cần chứng minh mình đúng, người kia sai. Không cần kể hết những vết thương đã chịu chỉ để nhận về một câu: “Sao em hay anh cứ làm quá lên?” Bởi có những nỗi đau, nói ra cũng không còn ý nghĩa. Không phải vì hết đau. Mà vì đã hiểu rằng người không muốn hiểu, dù mình nói thế nào cũng vẫn không hiểu. Nên họ im lặng. Không phải để trừng phạt. Mà để tự cứu mình. Im lặng của họ không phải là sự lạnh lùng bất chợt. Đó là phần cuối của một quá trình rất dài: rất nhiều lần thất vọng, rất nhiều lần tự lau nước mắt, rất nhiều lần gom hết can đảm để nói ra nỗi buồn rồi nhận lại sự thờ ơ. Đến một lúc, con người ta không còn muốn giải thích nữa. Không phải vì không còn thương. Mà vì thương cũng đã mệt. Chờ cũng đã mệt. Hy vọng cũng đã mệt. Và trái tim đã quá kiệt sức để tiếp tục xin một sự thay đổi chưa bao giờ thật sự đến. Người tử tế không rời đi để trả thù. Họ rời đi vì cuối cùng họ hiểu: nếu còn ở lại, họ sẽ đánh mất chính mình. Đánh mất bình yên. Đánh mất lòng tự trọng. Đánh mất cả phiên bản từng dịu dàng, trong trẻo và biết tin vào tình yêu. Có những người không nói lời chia tay, vì trong lòng họ đã chia tay từ rất nhiều đêm trước đó rồi. Từ đêm họ khóc một mình. Từ lần họ bị bỏ mặc đúng lúc cần nhất. Từ khoảnh khắc họ nhận ra mình đang cố giữ một người không còn sợ mất mình. Vậy nên, đừng vội trách người ra đi trong lặng lẽ. Có thể họ không vô tình. Họ chỉ đã từng đau đủ nhiều để không muốn làm lớn chuyện nữa. Có thể họ không bạc lòng. Họ chỉ đã từng hết lòng đến mức không còn gì để nói thêm. Và đôi khi, sự im lặng cuối cùng của một người tử tế không phải là dấu chấm hết của tình yêu. Mà là dấu chấm hết cho việc họ tiếp tục bỏ rơi chính mình. Nếu bạn cũng đang ở trong một mối quan hệ mà mình đã nói quá nhiều, đau quá lâu, tha thứ quá nhiều lần… nhưng người kia vẫn không thay đổi, có lẽ điều bạn cần không phải là thêm một lời giải thích. Mà là học cách buông. Buông không dạy bạn trở nên lạnh lùng. Nó giúp bạn đủ tỉnh táo để hiểu vì sao mình cứ níu, cứ chờ, cứ mềm lòng trước một người đã nhiều lần làm mình tổn thương. Để bạn biết rời đi không phải là bạc tình. Rời đi, đôi khi là lần đầu tiên bạn thật sự biết thương chính mình..... Chúc bạn Buổi tối vui vê và giấc ngủ bình an....

About