@emon_sikdar_02: কেউ নেই আমার.!😅❤️‍🩹#fyp #foryou #lovestatus #lovestory #emon_sikdar_02

🦋 E M O Nツ🦋⚡
🦋 E M O Nツ🦋⚡
Open In TikTok:
Region: BD
Thursday 02 July 2026 10:06:29 GMT
5842
539
9
53

Music

Download

Comments

sadiyaislamrimi267
🎀🕊𝒾𝓉'𝓈 𝓂𝑒-𝒜ℛℐℋ𝒜🕊🎀 :
same 😅😅
2026-07-02 10:08:12
0
md.tanjil041
J 🏴‍☠️ :
ভালোবাসা সুন্দর..!! 😅 যদি মানুষটা সঠিক হয়..!!! ❤️‍🩹 তবে বেঈমান না হয়..!!!! 🥴
2026-07-02 11:28:12
0
samiaahammed1
SA M IA :
কার খবর কে রাখে! হাসলেই কি মানুষ ভালো থাকে.🥺
2026-07-02 13:31:08
0
suto..raja
it's.. roki....🥰🤦 :
ভাই আমার আছে আলহামদুলিল্লাহ
2026-07-02 10:40:23
0
0q2ertuuiiyyttr
🍂ঝরা ফুল 🍂 :
sarajiboneo kew khoj nibe na 😅😅
2026-07-02 10:09:30
0
kamrul_vai5
MD:kamrul J❤️K :
@@Queenrahi.100 😁😁😁
2026-07-02 11:05:41
0
nirobms1
—͞ 𝐍 𝐈 𝐑 𝐎 𝐁 :
🖤🖤🖤
2026-07-02 10:10:22
0
user336870851
MD Siam :
🥰🥰🥰
2026-07-02 10:09:28
0
userdgyds889
𝑅𝒾𝓂𝑜𝓃 ×͜× :
🥰🥰🥰
2026-07-02 11:09:45
0
To see more videos from user @emon_sikdar_02, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

________ Bệnh viện Trung Tâm Thành Phố. Mười giờ tối. Hành lang vẫn sáng đèn, tiếng bước chân của bác sĩ và điều dưỡng vang lên không ngừng. Mùi thuốc sát trùng quen thuộc bao trùm khắp nơi. Lê Quang Hùng cúi đầu kiểm tra lại hồ sơ bệnh án trên tay. Năm nay em hai mươi hai tuổi. Là thực tập sinh điều dưỡng năm cuối. Dù còn trẻ, nhưng Hùng luôn được các anh chị trong khoa yêu quý vì tính tình dịu dàng, cẩn thận và vô cùng kiên nhẫn với bệnh nhân. Chỉ có điều… Hôm nay, em được giao cho một “nhiệm vụ đặc biệt”. Chị điều dưỡng trưởng vỗ vai em. “Hùng.” “Dạ?” “Phòng VIP 803.” “…” Nghe tới số phòng ấy, tất cả mọi người xung quanh đều đồng loạt quay đầu nhìn em bằng ánh mắt thương cảm. “Chúc em may mắn.” “… Hả?” “Đó là bệnh nhân khó chiều nhất bệnh viện.” “Hai tuần đổi tám điều dưỡng rồi.” “Không ai chịu nổi quá ba ngày.” Hùng ngơ ngác. “… Đáng sợ vậy sao?” Chị điều dưỡng thở dài. “Em tự cầu nguyện đi.” Phòng VIP 803. Hùng gõ cửa. “Cốc cốc.” “Xin phép.” Em đẩy cửa bước vào. Bên trong là một căn phòng rộng lớn, yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ tích tắc. Người đàn ông trên giường bệnh đang ngồi tựa lưng đọc tài liệu. Gương mặt góc cạnh. Sống mũi cao. Ánh mắt lạnh lùng. Khí chất xa cách. Trần Đăng Dương. Hai mươi sáu tuổi. CEO trẻ tuổi của tập đoàn Trần Thị. Người nổi tiếng trên các mặt báo kinh tế. Cũng là… Bệnh nhân mắc chứng mất ngủ mãn tính. Dương ngẩng đầu nhìn em. “Người mới?” “Dạ.” “Tôi không cần.” Hùng mỉm cười. “Nhưng bác sĩ trưởng phân công em tới đây.” “Tôi đổi người.” “Không được đâu ạ.” “…” Lần đầu tiên. Có người dám từ chối thẳng CEO họ Trần. Dương nhíu mày. “Phiền.” “Vậy anh cứ xem như em không tồn tại đi.” “…” “…” Thú vị. Ba ngày liên tiếp. Dương chưa từng ngủ được quá một tiếng. Có hôm thức trắng. Có hôm phải dùng thuốc. Tính tình cũng càng lúc càng khó chịu. “Thuốc đắng.” “Em đổi nước ấm cho anh nhé.” “Tôi không uống.” “Không uống thì bệnh lâu khỏi lắm.” “Tôi nói không.” “…” Hùng nhìn anh. Rồi lẳng lặng bóc một viên kẹo bạc hà đặt xuống bàn. “Vậy uống xong ăn cái này.” “…” Dương khựng lại. Từ trước đến giờ. Người khác luôn sợ hãi hoặc chiều theo tính khí của anh. Chỉ có người trước mặt… Dường như thật sự xem anh là một bệnh nhân bình thường. Đêm thứ năm. Ba giờ sáng. Hùng đang ghi chép bệnh án thì nghe thấy tiếng động. Em quay đầu lại. Dương đang ngồi bên cửa sổ. Ánh trăng rơi xuống gương mặt anh. Lạnh lẽo. Mệt mỏi. “… Anh lại không ngủ được sao?” “…” “Tôi đã quen rồi.” “…” “…” Hùng bước tới. Ngồi xuống cạnh anh. “Anh có muốn nói chuyện không?” “Tôi không thích kể chuyện riêng.” “Vậy em kể chuyện của em.” Dương quay sang nhìn. Hùng mỉm cười. “Hồi nhỏ em cũng mất ngủ.” “…” “Sợ đủ thứ.” “Sợ bóng tối.” “Sợ tiếng sấm.” “Sợ bị bỏ lại một mình.” “Nhưng mẹ em từng nói…” Em nhìn ra ngoài cửa sổ. “Nếu có người ngồi bên cạnh.” “Thì bóng tối sẽ không còn đáng sợ nữa.” Dương im lặng. Rất lâu sau mới hỏi. “… Vậy bây giờ?” Hùng cười nhẹ. “Bây giờ em ngồi cạnh anh.” Không hiểu từ lúc nào. Dương bắt đầu quen với sự xuất hiện của Hùng. Quen với việc mỗi sáng đều nghe giọng em. “Anh uống thuốc chưa?” Quen với hộp sữa nóng em mang tới. Quen với tiếng cười dịu dàng. Quen với cảm giác… Có người chờ mình tỉnh giấc. ⸻—— Còn ở phần comment #duonghung🐟🐼🥀🌷🌸💙💚  #pov #benhvien #xhuongtiktok
________ Bệnh viện Trung Tâm Thành Phố. Mười giờ tối. Hành lang vẫn sáng đèn, tiếng bước chân của bác sĩ và điều dưỡng vang lên không ngừng. Mùi thuốc sát trùng quen thuộc bao trùm khắp nơi. Lê Quang Hùng cúi đầu kiểm tra lại hồ sơ bệnh án trên tay. Năm nay em hai mươi hai tuổi. Là thực tập sinh điều dưỡng năm cuối. Dù còn trẻ, nhưng Hùng luôn được các anh chị trong khoa yêu quý vì tính tình dịu dàng, cẩn thận và vô cùng kiên nhẫn với bệnh nhân. Chỉ có điều… Hôm nay, em được giao cho một “nhiệm vụ đặc biệt”. Chị điều dưỡng trưởng vỗ vai em. “Hùng.” “Dạ?” “Phòng VIP 803.” “…” Nghe tới số phòng ấy, tất cả mọi người xung quanh đều đồng loạt quay đầu nhìn em bằng ánh mắt thương cảm. “Chúc em may mắn.” “… Hả?” “Đó là bệnh nhân khó chiều nhất bệnh viện.” “Hai tuần đổi tám điều dưỡng rồi.” “Không ai chịu nổi quá ba ngày.” Hùng ngơ ngác. “… Đáng sợ vậy sao?” Chị điều dưỡng thở dài. “Em tự cầu nguyện đi.” Phòng VIP 803. Hùng gõ cửa. “Cốc cốc.” “Xin phép.” Em đẩy cửa bước vào. Bên trong là một căn phòng rộng lớn, yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ tích tắc. Người đàn ông trên giường bệnh đang ngồi tựa lưng đọc tài liệu. Gương mặt góc cạnh. Sống mũi cao. Ánh mắt lạnh lùng. Khí chất xa cách. Trần Đăng Dương. Hai mươi sáu tuổi. CEO trẻ tuổi của tập đoàn Trần Thị. Người nổi tiếng trên các mặt báo kinh tế. Cũng là… Bệnh nhân mắc chứng mất ngủ mãn tính. Dương ngẩng đầu nhìn em. “Người mới?” “Dạ.” “Tôi không cần.” Hùng mỉm cười. “Nhưng bác sĩ trưởng phân công em tới đây.” “Tôi đổi người.” “Không được đâu ạ.” “…” Lần đầu tiên. Có người dám từ chối thẳng CEO họ Trần. Dương nhíu mày. “Phiền.” “Vậy anh cứ xem như em không tồn tại đi.” “…” “…” Thú vị. Ba ngày liên tiếp. Dương chưa từng ngủ được quá một tiếng. Có hôm thức trắng. Có hôm phải dùng thuốc. Tính tình cũng càng lúc càng khó chịu. “Thuốc đắng.” “Em đổi nước ấm cho anh nhé.” “Tôi không uống.” “Không uống thì bệnh lâu khỏi lắm.” “Tôi nói không.” “…” Hùng nhìn anh. Rồi lẳng lặng bóc một viên kẹo bạc hà đặt xuống bàn. “Vậy uống xong ăn cái này.” “…” Dương khựng lại. Từ trước đến giờ. Người khác luôn sợ hãi hoặc chiều theo tính khí của anh. Chỉ có người trước mặt… Dường như thật sự xem anh là một bệnh nhân bình thường. Đêm thứ năm. Ba giờ sáng. Hùng đang ghi chép bệnh án thì nghe thấy tiếng động. Em quay đầu lại. Dương đang ngồi bên cửa sổ. Ánh trăng rơi xuống gương mặt anh. Lạnh lẽo. Mệt mỏi. “… Anh lại không ngủ được sao?” “…” “Tôi đã quen rồi.” “…” “…” Hùng bước tới. Ngồi xuống cạnh anh. “Anh có muốn nói chuyện không?” “Tôi không thích kể chuyện riêng.” “Vậy em kể chuyện của em.” Dương quay sang nhìn. Hùng mỉm cười. “Hồi nhỏ em cũng mất ngủ.” “…” “Sợ đủ thứ.” “Sợ bóng tối.” “Sợ tiếng sấm.” “Sợ bị bỏ lại một mình.” “Nhưng mẹ em từng nói…” Em nhìn ra ngoài cửa sổ. “Nếu có người ngồi bên cạnh.” “Thì bóng tối sẽ không còn đáng sợ nữa.” Dương im lặng. Rất lâu sau mới hỏi. “… Vậy bây giờ?” Hùng cười nhẹ. “Bây giờ em ngồi cạnh anh.” Không hiểu từ lúc nào. Dương bắt đầu quen với sự xuất hiện của Hùng. Quen với việc mỗi sáng đều nghe giọng em. “Anh uống thuốc chưa?” Quen với hộp sữa nóng em mang tới. Quen với tiếng cười dịu dàng. Quen với cảm giác… Có người chờ mình tỉnh giấc. ⸻—— Còn ở phần comment #duonghung🐟🐼🥀🌷🌸💙💚 #pov #benhvien #xhuongtiktok

About