@shakew.220: #هەولێر_سلێمانی_دەهۆک_ڕانیه_کەرکوک #بغداد_بصرة_موصل_الكويت_الخليج_دبي_

shakew 220
shakew 220
Open In TikTok:
Region: IQ
Thursday 02 July 2026 13:12:43 GMT
763379
14791
79
1857

Music

Download

Comments

erth_star
⭐🌏 نجم ألارض :
ماموستا ناو نيشاني مولةكة تكايه 🙏🙏
2026-07-19 16:28:25
17
ii.iraqi57
🇬🇧◆✦𝑇𝑈𝐿𝐸𝑁✦◆ :
جوانه بوو بژيت 👑
2026-07-03 18:08:31
33
mala1halo
l`m5 :
ستۆریم😍
2026-08-19 10:10:51
1
user586696668
kura_koye :
جزاک اللە خیرا
2026-07-09 13:39:26
11
ibrahimadnan282
I’m Kurdish :
جوان بوو ده ستخۆش
2026-07-08 17:26:50
11
rebaznazhadhama
R e B a Z :
2026-07-17 15:42:21
4
shellbe_91.com
🪙̲R̲̲E̲̲V̲̲A̲̲N̲🪙 ⛪ ̲M̲̲J̲ :
من بە قاتی یەکەم ڕازیم کوان ئەوانەی قاتی یەک؟؟
2026-08-11 19:56:17
1
rabar_shex_salam
Shex Rabar :
2026-07-10 11:09:19
4
safenkurda3
Safen Kurda :
👏
2026-07-17 13:24:23
4
gullirash183
~شـــەوە~ :
2026-07-20 11:05:13
4
bahezamer4
bahez Amer :
دەست خۆش
2026-07-11 16:44:28
3
laulau1536
laulau :
دست خوشبی
2026-07-04 10:47:38
3
akohalshoiy
Ako Halshoiy :
جزاك الله خيرا مامؤستا
2026-07-14 06:40:39
2
mohamadsmartlock
mohamad Smart lock :
هەر تەواو نەبوو
2026-07-04 07:06:50
5
abdullrahman5908
بةرةو هيواكان :
زۆر نایاب بو وتە جوانە کان
2026-07-04 08:12:13
4
delshad_jauajaua
dlshad :
2026-07-02 23:22:48
3
wshyarqaladzaye
wshyarqaladzaye :
دەستخۆش
2026-07-12 08:54:10
2
hirsh.shwani
❤ چەمچەماڵیم ❤ :
دەســـــــــــــت خـۆش 🥰💖
2026-07-10 17:28:17
2
7ama_shwani511
ناوشوانيم :
2026-07-18 17:45:01
1
gimoh13
😉⦅G⦆⦅i⦆⦅v⦆⦅o⦆😀 :
لە پێنجەم بێزار بووم 🤣 لامدا ،، بێتام بوو
2026-07-08 22:22:39
2
next.chawrash
7AMA🥀CHAWRASH☺️💔 :
Bardawam ba 🖤“
2026-07-08 16:53:02
2
balen.kerkuke
Balen ⚖️✈️⚽ :
کاکە نهومی 3م دەویت
2026-07-09 10:02:13
1
To see more videos from user @shakew.220, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Chị Orm. Em xin lỗi vì phải gọi chị tới trong lúc này.” Orm không đáp ngay. Cô lại hỏi thẳng: “Chủ tịch thế nào?” “Chưa qua cơn nguy hiểm. Vẫn còn cấp cứu” Trợ lý gật, nuốt khan. Rồi đưa cho cô một bìa hồ sơ mỏng và một phong thư niêm phong. “Đây là bản sao giấy ủy quyền và trích đoạn di chúc. Còn cái này… là ghi chú của chủ tịch để lại, dặn chỉ đưa chị khi cần.” Orm nhận lấy. Giấy cứng lạnh trong tay. Trợ lý hít sâu, như phải gom hết can đảm. “Trước khi vào phòng họp, em cần báo chị một việc.” “Việc gì?” Cô gái liếc nhanh về phía hành lang dẫn tới phòng họp hội đồng quản trị. “Họ đang nhắm vào dự án đảo.” Orm đứng sững. “Đảo?” Chỉ một chữ đó, mọi mảnh rời trong đầu Orm bỗng khớp vào nhau. Đợt ốm trước, chủ tịch vừa từ bệnh viện quay lại làm việc, còn chưa kịp hồi sức đã bị một nhóm cổ đông kéo vào những cuộc họp liên miên, lấy cớ “bảo vệ dòng tiền”, “giảm rủi ro”, nhưng thật ra là muốn chiếm lấy dự án đảo do chủ tịch đứng tên riêng. Chủ tịch đã phải vừa chống đỡ vừa giữ bí mật, vừa làm vừa gồng, như thể chỉ cần lơi tay một chút là họ sẽ nuốt trọn công sức nhiều năm. Giờ thì Orm cũng hiểu vì sao hôm trước Ling họp gấp đến căng thẳng, rồi vẫn phải ra ngoài muộn: chắc hẳn lại là một cuộc thương lượng, một lần chặn tay họ ngay trước mép vực. Không phải Ling thích liều mạng. Chỉ là Ling đang cố giữ lấy thứ quan trọng hơn cả sức khỏe của mình. Và chính sự gắng gượng đó đã kéo bệnh tái phát đêm qua, cơ thể Ling không chịu nổi thêm nữa. “Vâng. Họ nói sẽ tạm dừng, rồi chuyển đổi tài sản, thế chấp… thậm chí bán.” Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Orm. “Vì sao?” “Vì tiền mặt. Vì rủi ro. Vì bây giờ chủ tịch…” Trợ lý ngừng lại, không nói hết. Orm nhìn xuống bìa hồ sơ, đầu ngón tay siết đến trắng bệch. Trợ lý cắn môi, mắt đỏ hơn. “Em biết chuyện này nghe… kỳ. Nhưng dự án đó là dự án riêng của chủ tịch, chủ tịch tự kím tiền để đầu tư và mua nó, đã mấy năm rồi sắp thành công rồi, nên giờ họ muốn chiếm với lí do lấy tiền về cho công ty” Orm ngẩng lên. “Ý em là sao?” Trợ lý cúi đầu rất thấp mấy giây rồi mới dám nói. “Mọi thứ chủ tịch làm… đều vì muốn mua hòn đảo đó với tư cách riêng” “Chị ấy dùng tiền đầu tư cá nhân, nhận làm cố vấn với công ty nước ngoài để kím thêm thu nhập suốt thời gian qua” Orm nghe tim mình đập mạnh. “Dù khó khăn thế nào, chưa bao giờ từ bỏ, có khi làm việc đến đổ bệnh mê man cũng lẩm nhẩm: phải cố…phải làm được” Giọng trợ lý run lên. “Chị ấy nói: ‘Phải có đảo… mới đi xin lỗi được.’” Orm như bị kéo ngược về một ký ức cũ. Ngày trước, có lần cô buột miệng nói trong lúc giận dỗi, một câu nói đùa để tự bảo vệ mình: “Nếu sau này chị làm em buồn, em sẽ ra đảo sống” “Vậy chị sẽ mua đảo đó cho em để chuộc lỗi” “Thật ko? Nếu vậy lỗi gì em cũng xí xoá cho chị.” Cổ họng Orm nghẹn lại. Cô không thở ra được. Hóa ra người kia chưa từng quên bất cứ gì cô nói. Suốt những năm lao vào công việc, tự ép mình tới kiệt quệ… Ling vẫn âm thầm đi tới một lời hứa ngốc nghếch. Nhưng Ling yêu quá vụng. Ling muốn đưa cả thế giới cho Orm và lại quên mất điều Orm cần nhất là Ling còn sống. Hiện tại…nghe hết tất cả Orm đứng giữa hành lang lạnh ngắt này mới hiểu: Ling chưa từng quên. Suốt bốn năm chống chọi với ung thư. Suốt những năm lao đầu vào công việc tới kiệt quệ. Suốt những đêm đau tới xuất huyết vẫn không chịu nghỉ. Người đó vẫn đang âm thầm cố thực hiện một lời nói đùa của chính cô đã quên Một nỗi đau khủng khiếp xé ngang lồng ngực Orm. Bởi cuối cùng cô cũng hiểu. Ling không phải không yêu cô. Mà là đã yêu tới mức chuẩn bị cả tương lai sau khi mình chết đi. Cô bật khóc. Không còn giữ nổi nữa. “Đồ ngốc…” Giọng nghẹn hoàn toàn. “Em đâu cần đảo…” Nước mắt rơi xuống tập tài liệu trước mặt. “Em chỉ cần chị sống thôi…” Trợ lý nhìn cô, gần như van vỉ: “Chị Orm… đừng để họ chạm vào dự án đó.” Orm khẽ gật. Gật như một cái khóa sập lại. “Dẫn chị vào.” --- Phòng họp hội đồng quản trị mở cửa. Không khí trong đó lạnh và khô. Trên bàn là những chai nước khoáng chưa bật nắp, máy chiếu đang sáng, tài liệu xếp ngay ngắn. Orm bước vào. Cả phòng im hẳn. #fanfic #lingorm
“Chị Orm. Em xin lỗi vì phải gọi chị tới trong lúc này.” Orm không đáp ngay. Cô lại hỏi thẳng: “Chủ tịch thế nào?” “Chưa qua cơn nguy hiểm. Vẫn còn cấp cứu” Trợ lý gật, nuốt khan. Rồi đưa cho cô một bìa hồ sơ mỏng và một phong thư niêm phong. “Đây là bản sao giấy ủy quyền và trích đoạn di chúc. Còn cái này… là ghi chú của chủ tịch để lại, dặn chỉ đưa chị khi cần.” Orm nhận lấy. Giấy cứng lạnh trong tay. Trợ lý hít sâu, như phải gom hết can đảm. “Trước khi vào phòng họp, em cần báo chị một việc.” “Việc gì?” Cô gái liếc nhanh về phía hành lang dẫn tới phòng họp hội đồng quản trị. “Họ đang nhắm vào dự án đảo.” Orm đứng sững. “Đảo?” Chỉ một chữ đó, mọi mảnh rời trong đầu Orm bỗng khớp vào nhau. Đợt ốm trước, chủ tịch vừa từ bệnh viện quay lại làm việc, còn chưa kịp hồi sức đã bị một nhóm cổ đông kéo vào những cuộc họp liên miên, lấy cớ “bảo vệ dòng tiền”, “giảm rủi ro”, nhưng thật ra là muốn chiếm lấy dự án đảo do chủ tịch đứng tên riêng. Chủ tịch đã phải vừa chống đỡ vừa giữ bí mật, vừa làm vừa gồng, như thể chỉ cần lơi tay một chút là họ sẽ nuốt trọn công sức nhiều năm. Giờ thì Orm cũng hiểu vì sao hôm trước Ling họp gấp đến căng thẳng, rồi vẫn phải ra ngoài muộn: chắc hẳn lại là một cuộc thương lượng, một lần chặn tay họ ngay trước mép vực. Không phải Ling thích liều mạng. Chỉ là Ling đang cố giữ lấy thứ quan trọng hơn cả sức khỏe của mình. Và chính sự gắng gượng đó đã kéo bệnh tái phát đêm qua, cơ thể Ling không chịu nổi thêm nữa. “Vâng. Họ nói sẽ tạm dừng, rồi chuyển đổi tài sản, thế chấp… thậm chí bán.” Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Orm. “Vì sao?” “Vì tiền mặt. Vì rủi ro. Vì bây giờ chủ tịch…” Trợ lý ngừng lại, không nói hết. Orm nhìn xuống bìa hồ sơ, đầu ngón tay siết đến trắng bệch. Trợ lý cắn môi, mắt đỏ hơn. “Em biết chuyện này nghe… kỳ. Nhưng dự án đó là dự án riêng của chủ tịch, chủ tịch tự kím tiền để đầu tư và mua nó, đã mấy năm rồi sắp thành công rồi, nên giờ họ muốn chiếm với lí do lấy tiền về cho công ty” Orm ngẩng lên. “Ý em là sao?” Trợ lý cúi đầu rất thấp mấy giây rồi mới dám nói. “Mọi thứ chủ tịch làm… đều vì muốn mua hòn đảo đó với tư cách riêng” “Chị ấy dùng tiền đầu tư cá nhân, nhận làm cố vấn với công ty nước ngoài để kím thêm thu nhập suốt thời gian qua” Orm nghe tim mình đập mạnh. “Dù khó khăn thế nào, chưa bao giờ từ bỏ, có khi làm việc đến đổ bệnh mê man cũng lẩm nhẩm: phải cố…phải làm được” Giọng trợ lý run lên. “Chị ấy nói: ‘Phải có đảo… mới đi xin lỗi được.’” Orm như bị kéo ngược về một ký ức cũ. Ngày trước, có lần cô buột miệng nói trong lúc giận dỗi, một câu nói đùa để tự bảo vệ mình: “Nếu sau này chị làm em buồn, em sẽ ra đảo sống” “Vậy chị sẽ mua đảo đó cho em để chuộc lỗi” “Thật ko? Nếu vậy lỗi gì em cũng xí xoá cho chị.” Cổ họng Orm nghẹn lại. Cô không thở ra được. Hóa ra người kia chưa từng quên bất cứ gì cô nói. Suốt những năm lao vào công việc, tự ép mình tới kiệt quệ… Ling vẫn âm thầm đi tới một lời hứa ngốc nghếch. Nhưng Ling yêu quá vụng. Ling muốn đưa cả thế giới cho Orm và lại quên mất điều Orm cần nhất là Ling còn sống. Hiện tại…nghe hết tất cả Orm đứng giữa hành lang lạnh ngắt này mới hiểu: Ling chưa từng quên. Suốt bốn năm chống chọi với ung thư. Suốt những năm lao đầu vào công việc tới kiệt quệ. Suốt những đêm đau tới xuất huyết vẫn không chịu nghỉ. Người đó vẫn đang âm thầm cố thực hiện một lời nói đùa của chính cô đã quên Một nỗi đau khủng khiếp xé ngang lồng ngực Orm. Bởi cuối cùng cô cũng hiểu. Ling không phải không yêu cô. Mà là đã yêu tới mức chuẩn bị cả tương lai sau khi mình chết đi. Cô bật khóc. Không còn giữ nổi nữa. “Đồ ngốc…” Giọng nghẹn hoàn toàn. “Em đâu cần đảo…” Nước mắt rơi xuống tập tài liệu trước mặt. “Em chỉ cần chị sống thôi…” Trợ lý nhìn cô, gần như van vỉ: “Chị Orm… đừng để họ chạm vào dự án đó.” Orm khẽ gật. Gật như một cái khóa sập lại. “Dẫn chị vào.” --- Phòng họp hội đồng quản trị mở cửa. Không khí trong đó lạnh và khô. Trên bàn là những chai nước khoáng chưa bật nắp, máy chiếu đang sáng, tài liệu xếp ngay ngắn. Orm bước vào. Cả phòng im hẳn. #fanfic #lingorm

About