@skzlvr_333: #auausave: I adore making soft edits 😭😭 mostly for @ෆ ᖇii ˎˊ˗ 😙😙 scp: sandscp #savewrg #auautnp #domundi #skzlvr_333 @L!zsch0c0lat3🍊(theewave🦷🌊) @𝗸𝗲𝘆🗝️|𝓽𝓽𝔂 𝓿𝓮𝓻. @May♡°°° @𝚃𝚒𝚊𝚗 @♯ ⋮ 𝄞 𝐄𝐜𝐥𝐢𝐩𝐬𝐞 🎶༉ .ᐟ ★ @𐙚⋆°Danny .⋆ᥫ᭡ @arii (khao’s version) @danae ❀⋆°.• @𝓜𝓪𝓻‧˚♪ 𝄞˚⊹ @ℓ. @aki. @luvjinie @𝓁𝒾𝓉𝓉𝓁ℯ𝒶𝒻 ˚⊱🪷⊰˚

⋆。˚꒰ঌ iida ໒꒱˚。⋆
⋆。˚꒰ঌ iida ໒꒱˚。⋆
Open In TikTok:
Region: FI
Thursday 02 July 2026 14:10:05 GMT
1637
493
149
100

Music

Download

Comments

lvtteamm
key🙉 :
THIS SO BEAUTIFUL IMA CRY
2026-07-03 04:32:54
2
stegosaurus_7
✺ stegosrs ✺ :
this is so perfect idk how to explain it 😭
2026-07-03 05:29:23
2
nicksverss
ෆ ᖇii ˎˊ˗ :
THIS WAS MADE ESPECIALLY FOR NE
2026-07-02 17:38:32
1
st4rsaligneddd
𐙚⋆°Danny .⋆ᥫ᭡ :
wait this is so cute
2026-07-05 21:57:25
1
jamesuluvr
mabi 𑣲𝓳 :
OMG ANOTHERRR
2026-07-02 16:05:15
1
tiavxyc
⋆. 𐙚Tia :
Next NetJJ
2026-07-02 14:12:52
1
t_k0ntent.kr
Tristan 🦦 :
SO CUTE
2026-07-02 16:40:40
1
nicksverss
ෆ ᖇii ˎˊ˗ :
MY PARENTS
2026-07-02 17:38:28
1
st4rsaligneddd
𐙚⋆°Danny .⋆ᥫ᭡ :
i love them
2026-07-05 21:57:29
1
jamesuluvr
mabi 𑣲𝓳 :
I AM GANNA SOB
2026-07-02 16:05:35
1
nicksverss
ෆ ᖇii ˎˊ˗ :
my 1100 AUAUSAVE collection saved
2026-07-02 17:41:42
1
nicksverss
ෆ ᖇii ˎˊ˗ :
theyr soo cute im sobbing
2026-07-02 17:40:26
1
nicksverss
ෆ ᖇii ˎˊ˗ :
wait im sobbing
2026-07-02 17:39:28
1
nicksverss
ෆ ᖇii ˎˊ˗ :
IM IN TEARS
2026-07-02 17:39:40
1
ynwonie
𝐳𝐨𝐞 𝜗𝜚 :
SO CUTEE OMGG
2026-07-02 18:58:13
1
nicksverss
ෆ ᖇii ˎˊ˗ :
GENUINELY THE MOST TALENTED
2026-07-02 17:40:00
1
ynwonie
𝐳𝐨𝐞 𝜗𝜚 :
ATEEEE
2026-07-02 18:58:16
1
st4rsaligneddd
𐙚⋆°Danny .⋆ᥫ᭡ :
i need rheir series
2026-07-05 21:57:33
1
nicksverss
ෆ ᖇii ˎˊ˗ :
my AUAUSAVE genuinely my most comfort ppl ever
2026-07-02 17:41:18
1
ynwonie
𝐳𝐨𝐞 𝜗𝜚 :
CUTIEEESSS
2026-07-02 18:58:21
1
drawing.acc273
𝓜𝓪𝓻‧˚♪ 𝄞˚⊹ :
OMG QUEEN ATE
2026-07-02 14:16:12
1
To see more videos from user @skzlvr_333, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

LỜI HẸN ƯỚC CẢ CUỘC ĐỜI Mùa xuân năm 1968, trước giờ phút bước vào chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân khốc liệt, người chiến sĩ giải phóng quân Huỳnh Văn Quên nắm chặt tay cô gái giao liên Nguyễn Thị Lệ bên bờ sông Vàm Cỏ Tây. Ông nói một lời hẹn giản dị nhưng nặng tựa ngàn cân: > Chiến tranh ác liệt, những cánh thư tay trở thành sợi dây duy nhất nối kết hai trái tim. Bà Lệ vốn không biết chữ, nhưng vì tình yêu, bà đã lặng lẽ tập viết. Suốt những đêm dài dưới ánh đèn dầu leo lét, hết trang giấy này đến trang giấy khác, người con gái ấy chỉ kiên nhẫn viết đi viết lại duy nhất một cái tên: "Quên". Bà nâng niu hai câu thơ tỏ tình ông gửi: "Thư về mong đợi thư lên Thư đi đừng lạc, anh chờ nghen thư…" Nhưng rồi, sau mùa xuân năm ấy, những cánh thư bặt vô âm tín. Năm 1977, một tờ giấy báo tử gửi về gia đình: Chiến sĩ Huỳnh Văn Quên đã anh dũng hy sinh tại mặt trận nội đô Sài Gòn, thi thể lạc mất giữa chiến trường khốc liệt. 58 năm "hóa đá" chờ chồng và danh phận người dâu cả Người lính năm ấy đã lỗi hẹn trở về, nhưng người con gái Gò Đen thì chưa từng lỗi thề. Với bà Lệ, ông Quên nằm lại chiến trường không có nghĩa là tình yêu kết thúc. Bà quyết định ở vậy, từ chối mọi lời hỏi cưới, chọn đeo một chiếc nhẫn ở ngón áp út như lời khẳng định với cả thế giới: Bà đã có chồng. Cảm động trước tấm chân tình son sắt, mẹ của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên đã nhận bà làm con dâu, trao cho bà đôi bông tai cưới muộn. Kể từ ngày ấy, chưa một lần bà tháo đôi bông tai xuống. Dù không một tấm giấy kết hôn, không một lần được mặc áo cô dâu, bà Lệ gánh vác trọn vẹn nghĩa hiếu của một người dâu cả. Lúc ba má ông đổ bệnh, bà về chăm sóc tận tình. Ngày họ qua đời, bà lặng lẽ đeo khăn tang, quỳ trước linh sàng với danh phận người vợ của đứa con trai trưởng đã ngã xuống vì Tổ quốc. Suốt gần 60 năm, thanh xuân qua đi, mái đầu xanh ngày nào nay đã bạc trắng ở tuổi cận kề 80. Nỗi nhớ thương chưa bao giờ nguôi ngoai, và niềm tin một ngày ông "về" vẫn cháy bỏng trong lòng người phụ nữ kiên trung ấy. "Tui mặc sẵn áo đẹp để lên đón ông về" Tháng 7 năm 2026, một phép màu thiêng liêng đã xuất hiện sau hơn nửa thế kỷ ngóng trông. Lực lượng quy tập hài cốt đã tìm thấy một di vật có khắc tên liệt sĩ Huỳnh Văn Quên tại khu vực Công viên Lê Thị Riêng (TP.HCM). Khi người em trai út gọi điện nghẹn ngào: "Tìm thấy anh Quên rồi chị Hai ơi!", cả không gian như vỡ òa sau 58 năm kìm nén. Nghe tin, bà Lệ lặng đi, những giọt nước mắt hạnh phúc trộn lẫn xót xa lăn dài trên gò má hằn vết chân chim. Giờ đây, sự chờ đợi của bà không còn là niềm vọng phu vô vọng nữa, mà là sự chuẩn bị cho ngày đoàn viên. Bà Lệ của tuổi 79, ngồi trong căn nhà nhỏ, mắt không rời chiếc điện thoại, nóng lòng chờ kết quả giám định ADN cuối cùng để cùng gia đình lên đón ông. Người phụ nữ ấy móm mém cười, một nụ cười rạng rỡ như cô gái đôi mươi năm nào bên bờ sông Vàm Cỏ: > "Tui mặc sẵn áo đẹp để lên đón ông về. Tui chịu cưới rồi, ông về nghen!" > > Chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ, có thể nằm lại đâu đó dưới lòng đất mẹ sâu thẳm, nhưng không thể khuất phục được lòng thủy chung son sắt của người phụ nữ Việt Nam. Mối tình bất tử của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ là khúc tráng ca đẹp đẽ, khiến thế hệ hôm nay nghiêng mình kính cẩn trước một tình yêu vĩ đại đi qua giông bão thời gian. Nguồn: sưu tầm #lietsi #huynhvanquen #CongVienLeThiRieng #tinhyeu #chuyentinhthoichientranh " width="135" height="240">
LỜI HẸN ƯỚC CẢ CUỘC ĐỜI Mùa xuân năm 1968, trước giờ phút bước vào chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân khốc liệt, người chiến sĩ giải phóng quân Huỳnh Văn Quên nắm chặt tay cô gái giao liên Nguyễn Thị Lệ bên bờ sông Vàm Cỏ Tây. Ông nói một lời hẹn giản dị nhưng nặng tựa ngàn cân: > "Anh đánh thắng trận này rồi anh về cưới em. Anh đã thưa với ba má rồi, ba má chịu em làm dâu." > Chiến tranh ác liệt, những cánh thư tay trở thành sợi dây duy nhất nối kết hai trái tim. Bà Lệ vốn không biết chữ, nhưng vì tình yêu, bà đã lặng lẽ tập viết. Suốt những đêm dài dưới ánh đèn dầu leo lét, hết trang giấy này đến trang giấy khác, người con gái ấy chỉ kiên nhẫn viết đi viết lại duy nhất một cái tên: "Quên". Bà nâng niu hai câu thơ tỏ tình ông gửi: "Thư về mong đợi thư lên Thư đi đừng lạc, anh chờ nghen thư…" Nhưng rồi, sau mùa xuân năm ấy, những cánh thư bặt vô âm tín. Năm 1977, một tờ giấy báo tử gửi về gia đình: Chiến sĩ Huỳnh Văn Quên đã anh dũng hy sinh tại mặt trận nội đô Sài Gòn, thi thể lạc mất giữa chiến trường khốc liệt. 58 năm "hóa đá" chờ chồng và danh phận người dâu cả Người lính năm ấy đã lỗi hẹn trở về, nhưng người con gái Gò Đen thì chưa từng lỗi thề. Với bà Lệ, ông Quên nằm lại chiến trường không có nghĩa là tình yêu kết thúc. Bà quyết định ở vậy, từ chối mọi lời hỏi cưới, chọn đeo một chiếc nhẫn ở ngón áp út như lời khẳng định với cả thế giới: Bà đã có chồng. Cảm động trước tấm chân tình son sắt, mẹ của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên đã nhận bà làm con dâu, trao cho bà đôi bông tai cưới muộn. Kể từ ngày ấy, chưa một lần bà tháo đôi bông tai xuống. Dù không một tấm giấy kết hôn, không một lần được mặc áo cô dâu, bà Lệ gánh vác trọn vẹn nghĩa hiếu của một người dâu cả. Lúc ba má ông đổ bệnh, bà về chăm sóc tận tình. Ngày họ qua đời, bà lặng lẽ đeo khăn tang, quỳ trước linh sàng với danh phận người vợ của đứa con trai trưởng đã ngã xuống vì Tổ quốc. Suốt gần 60 năm, thanh xuân qua đi, mái đầu xanh ngày nào nay đã bạc trắng ở tuổi cận kề 80. Nỗi nhớ thương chưa bao giờ nguôi ngoai, và niềm tin một ngày ông "về" vẫn cháy bỏng trong lòng người phụ nữ kiên trung ấy. "Tui mặc sẵn áo đẹp để lên đón ông về" Tháng 7 năm 2026, một phép màu thiêng liêng đã xuất hiện sau hơn nửa thế kỷ ngóng trông. Lực lượng quy tập hài cốt đã tìm thấy một di vật có khắc tên liệt sĩ Huỳnh Văn Quên tại khu vực Công viên Lê Thị Riêng (TP.HCM). Khi người em trai út gọi điện nghẹn ngào: "Tìm thấy anh Quên rồi chị Hai ơi!", cả không gian như vỡ òa sau 58 năm kìm nén. Nghe tin, bà Lệ lặng đi, những giọt nước mắt hạnh phúc trộn lẫn xót xa lăn dài trên gò má hằn vết chân chim. Giờ đây, sự chờ đợi của bà không còn là niềm vọng phu vô vọng nữa, mà là sự chuẩn bị cho ngày đoàn viên. Bà Lệ của tuổi 79, ngồi trong căn nhà nhỏ, mắt không rời chiếc điện thoại, nóng lòng chờ kết quả giám định ADN cuối cùng để cùng gia đình lên đón ông. Người phụ nữ ấy móm mém cười, một nụ cười rạng rỡ như cô gái đôi mươi năm nào bên bờ sông Vàm Cỏ: > "Tui mặc sẵn áo đẹp để lên đón ông về. Tui chịu cưới rồi, ông về nghen!" > > Chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ, có thể nằm lại đâu đó dưới lòng đất mẹ sâu thẳm, nhưng không thể khuất phục được lòng thủy chung son sắt của người phụ nữ Việt Nam. Mối tình bất tử của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ là khúc tráng ca đẹp đẽ, khiến thế hệ hôm nay nghiêng mình kính cẩn trước một tình yêu vĩ đại đi qua giông bão thời gian. Nguồn: sưu tầm #lietsi #huynhvanquen #CongVienLeThiRieng #tinhyeu #chuyentinhthoichientranh

About