@doi.emvever2: Mình thường nói là không cần ai, nhưng thật sự trong lòng lại rất muốn có ai đó nhìn thấy sự yếu đuối qua đôi mắt. Muốn dựa vào vai ai để kể về những tổn thương của cuộc sống. Nhưng ít người nghe, hiểu và cảm thông. Thường thì chỉ im lặng, khóc rồi ngủ quên đi. Ai cũng có những lúc như thế này, phải không?