ngyn2123 :
Thanh xuân của một cô gái luôn gắn liền với hình bóng của một ai đó. Còn tôi, thanh xuân ấy gói gọn trong hai chữ: Đơn phương. Người tôi thương hơn tôi đúng hai tuổi. Tôi gọi anh bằng tiếng “anh” ngọt ngào suốt ba năm, nhưng khoảng cách giữa hai con tim lại xa vời vợi.Anh chững chạc, ấm áp, còn tôi là cô nhóc bước vào đời với nhiều chênh vênh. Trong mắt anh, tôi mãi là con bé em gái hàng xóm ngày nào. Ba năm, hơn một ngàn ngày, tôi thuộc lòng từng thói quen của anh. Biết anh thích cà phê đen không đường, biết anh thích nghe những bản nhạc cũ.Tôi cố gắng thay đổi bản thân, tập mặc những chiếc váy dịu dàng để hợp với hình mẫu anh thích. Thế nhưng, mọi nỗ lực của tôi chỉ đổi lại được cái xoa đầu đầy âu yếm: "Con bé này dạo này ra dáng thiếu nữ rồi đấy!". Câu nói ấy như một lời khen, nhưng lại cứa vào lòng tôi một vết xước. Tôi cố chấp gom nhặt từng sự quan tâm của anh để nuôi hy vọng, mỉm cười khi anh vui và lặng lẽ khóc khi thấy anh nhắn tin cho một người con gái khác.Nhưng tình yêu đâu phải là phép toán, cứ cho đi là sẽ nhận lại kết quả. Buổi chiều mưa tầm tã năm ấy, tôi đứng trước cửa nhà anh, định bụng sẽ nói ra hết tình cảm bấy lâu. Thế nhưng, hình ảnh anh đang ôm chầm lấy một cô gái khác dưới hiên nhà đã làm tôi chết lặng. Cô ấy dịu dàng và trưởng thành – đúng chuẩn người anh từng mơ ước.Nụ cười anh dành cho cô ấy thật khác, nụ cười của một người đàn ông tìm thấy bến đỗ của đời mình. Tôi ôm ngực chạy biến vào màn mưa. Đau đớn nhất không phải là không có được anh, mà là tôi không có tư cách để ghen tuông.Đêm đó, tôi khóc cho đoạn tình cảm ba năm dại khờ. Đôi khi, buông tay không phải là từ bỏ, mà là giải thoát cho chính mình. Anh vẫn là người anh trai tốt, chỉ là vị trí của anh sẽ được cất vào một góc ký ức. Chuyến xe thanh xuân chở theo hình bóng anh đã đi qua, tôi bước xuống để bắt đầu học cách yêu thương chính mình.
2026-07-03 22:56:32