Viết Cường Nguyễn :
Tết ngày ấy, sáng mùng 1 Tết thức dậy, mùi nhang trầm lan khắp nhà, thơm đến mức chỉ cần hít vào thôi cũng thấy lòng dịu lại. Ngoài trời lạnh buốt, tay chân tê cóng, nhưng trong nhà thì ấm cái ấm của những người còn ngồi đủ quanh nhau.
Ngày ấy nghèo hơn bây giờ nhiều. Áo mặc không đủ dày, dép tổ ong trắng tinh còn nguyên mùi nhựa nồng, bộ đồ mới Mẹ mua phải giữ kỹ để mấy ngày Tết mới dám mặc. Vậy mà vui, vui một cách rất thật, rất vô tư, chẳng biết lo xa là gì.
Bây giờ áo ấm đủ rồi, nhà cũng không còn thiếu thốn, nhưng mỗi mùa Tết về lại thấy lạnh hơn. Lạnh vì mùi nhang vẫn còn đó, mà Bố Mẹ thì đã vắng. Lạnh vì có những buổi sáng thức dậy, Tết vẫn là Tết, nhưng cảm giác sum vầy chỉ còn nằm lại trong ký ức. Thèm được quay về tuổi thơ ấy một lần thôi.. không phải để có thêm quà bánh hay áo mới, mà chỉ để được sống lại một buổi sáng mùng Một, khi mọi yêu thương còn nguyên vẹn, và nỗi buồn vẫn chưa kịp gọi tên…!!
2026-07-03 02:57:51