@womanpolix: Ni a una persona en situación de calle se le regala ropa así. Pero resulta que como estamos pasando por una desgracia y SOMOS VENEZOLANOS tenemos que agradecer tu ropa llena de popo, manchada completamente, rota y con olor a cucaracha, hilos con toallas sanitarias y aparte pantys usados y manchados de flujo vag….al. No sean tan desgracia….s Lo más insólito de todo esto, es que todos ustedes que están criticándo las reacciones que algunos han tenido por la ropa TAN DETERIORADA Y COCHINA, JAMÁSSSSSS se pondrían algo así. Pero como nosotros somos venezolanos si tenemos que usarla y callarnos la boca? Que Dios les ablande ese corazón tan oscuro que tienen. Yo jamás donaría o regalaría algo a alguien que estoy a punto de botar o que simplemente me deje de poner porque ya no sirve. Lo que no sirve NO SE DONA! Gracias a todos los que sacaron una prendita usada de su clóset pero en un estado que si se puede usar❤️, ustedes marcaron la diferencia en todo esto 🙏🏾 Dios me les bendiga y me les multiplique GRANDEMENTE! Los de buen corazón siempre seremos más 🫂❤️🇻🇪🇵🇦🇨🇴🇲🇽🇨🇦🇺🇸🇸🇻🇩🇴🇪🇸🇨🇱🇪🇨🇵🇪

LA POLI
LA POLI
Open In TikTok:
Region: PA
Thursday 02 July 2026 17:56:38 GMT
9614
204
6
2

Music

Download

Comments

yomilove135
YOMI 🔥 :
Que triste 🥺
2026-07-03 00:02:43
0
diana.paola.merca
Diana Paola Mercado Perez :
en esta vida nadie es perfecto todos cometemos errores solo q no se finja en lo q en realidad nos duele ver q muchos an perdido sus seres queridos 😭😭😭
2026-07-05 00:46:11
0
salvadorsanchez133
erik sanchez :
🥰🥰🥰
2026-07-02 18:01:06
0
sandraportillo633
Sandra portillo :
🥰
2026-07-09 16:11:38
0
carlosgamboamoril
Carlos. e. :
🥰🥰🥰
2026-07-02 18:02:57
0
saymel.morales
saymel morales :
❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-07-20 05:56:34
0
To see more videos from user @womanpolix, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những buổi chiều, khi dòng xe vẫn chen chúc dưới ánh đèn đỏ và tiếng còi xe nối dài đến mỏi mệt, người ta bỗng thèm một nơi mà sáng thức dậy chỉ nghe tiếng chim, mở cửa là thấy cánh đồng và hít một hơi thật sâu cũng đủ thấy lòng nhẹ đi. Thế rồi, ý nghĩ “bỏ phố về quê” xuất hiện. Nhẹ nhàng, nhưng đủ để khiến nhiều người tin rằng chỉ cần đổi một nơi ở là cuộc sống sẽ đổi khác. Tôi cũng từng nghĩ như vậy. Cho đến khi gặp một người bạn quyết định rời thành phố sau nhiều năm làm việc. Những ngày đầu, ai cũng ngưỡng mộ. Mạng xã hội của bạn ngập tràn hình ảnh vườn cây xanh mướt, những bữa cơm nhà giản dị và bầu trời trong veo. Nhìn đâu cũng thấy bình yên. Nhưng vài tháng sau, những bức ảnh thưa dần. Bạn nói rằng quê hương rất đẹp, nhưng cuộc sống không chỉ được nuôi bằng khung cảnh. Công việc ít hơn, thu nhập giảm đi, những mối quan hệ phải xây dựng lại từ đầu. Có những đêm nằm nghe tiếng côn trùng ngoài hiên mà lòng vẫn nặng trĩu vì những khoản chi chưa biết lấy gì bù đắp. Lúc ấy tôi mới hiểu, điều khiến con người mệt mỏi không hẳn là thành phố. Đôi khi, chính những áp lực mình mang theo mới là điều không thể bỏ lại. Thành phố không phải lúc nào cũng lạnh lùng. Quê nhà cũng không phải lúc nào cũng bình yên. Mỗi nơi đều có những món quà và những cái giá phải trả. Nếu thành phố cho ta nhiều cơ hội hơn, thì cũng lấy đi sự thong thả. Nếu quê nhà cho ta khoảng trời rộng, thì cũng đòi hỏi sự thích nghi và đôi khi là cả sự đánh đổi về tài chính. Vì thế, trước khi quyết định rời đi, có lẽ điều cần hỏi không phải là “Ở đâu sẽ hạnh phúc hơn?”, mà là “Mình đã chuẩn bị đủ để sống với lựa chọn đó chưa?”. Bởi bình yên không nằm ở một địa chỉ. Nó nằm trong cách ta đối diện với cuộc sống, dù giữa phố đông hay nơi làng quê yên ả. Có người tìm thấy hạnh phúc khi trở về. Có người chỉ nhận ra mình cần thay đổi cách sống chứ không phải nơi sống. Và biết đâu, điều chúng ta thật sự muốn rời bỏ chưa bao giờ là thành phố, mà là phiên bản mệt mỏi của chính mình. #bophoveque
Có những buổi chiều, khi dòng xe vẫn chen chúc dưới ánh đèn đỏ và tiếng còi xe nối dài đến mỏi mệt, người ta bỗng thèm một nơi mà sáng thức dậy chỉ nghe tiếng chim, mở cửa là thấy cánh đồng và hít một hơi thật sâu cũng đủ thấy lòng nhẹ đi. Thế rồi, ý nghĩ “bỏ phố về quê” xuất hiện. Nhẹ nhàng, nhưng đủ để khiến nhiều người tin rằng chỉ cần đổi một nơi ở là cuộc sống sẽ đổi khác. Tôi cũng từng nghĩ như vậy. Cho đến khi gặp một người bạn quyết định rời thành phố sau nhiều năm làm việc. Những ngày đầu, ai cũng ngưỡng mộ. Mạng xã hội của bạn ngập tràn hình ảnh vườn cây xanh mướt, những bữa cơm nhà giản dị và bầu trời trong veo. Nhìn đâu cũng thấy bình yên. Nhưng vài tháng sau, những bức ảnh thưa dần. Bạn nói rằng quê hương rất đẹp, nhưng cuộc sống không chỉ được nuôi bằng khung cảnh. Công việc ít hơn, thu nhập giảm đi, những mối quan hệ phải xây dựng lại từ đầu. Có những đêm nằm nghe tiếng côn trùng ngoài hiên mà lòng vẫn nặng trĩu vì những khoản chi chưa biết lấy gì bù đắp. Lúc ấy tôi mới hiểu, điều khiến con người mệt mỏi không hẳn là thành phố. Đôi khi, chính những áp lực mình mang theo mới là điều không thể bỏ lại. Thành phố không phải lúc nào cũng lạnh lùng. Quê nhà cũng không phải lúc nào cũng bình yên. Mỗi nơi đều có những món quà và những cái giá phải trả. Nếu thành phố cho ta nhiều cơ hội hơn, thì cũng lấy đi sự thong thả. Nếu quê nhà cho ta khoảng trời rộng, thì cũng đòi hỏi sự thích nghi và đôi khi là cả sự đánh đổi về tài chính. Vì thế, trước khi quyết định rời đi, có lẽ điều cần hỏi không phải là “Ở đâu sẽ hạnh phúc hơn?”, mà là “Mình đã chuẩn bị đủ để sống với lựa chọn đó chưa?”. Bởi bình yên không nằm ở một địa chỉ. Nó nằm trong cách ta đối diện với cuộc sống, dù giữa phố đông hay nơi làng quê yên ả. Có người tìm thấy hạnh phúc khi trở về. Có người chỉ nhận ra mình cần thay đổi cách sống chứ không phải nơi sống. Và biết đâu, điều chúng ta thật sự muốn rời bỏ chưa bao giờ là thành phố, mà là phiên bản mệt mỏi của chính mình. #bophoveque

About