Kiếp Rêu Xanh :
Bến Cũ Còn Đây:
Có những bến sông dù đã trải qua biết bao mùa nước lớn nước ròng vẫn lặng lẽ nằm đó, như một người già ôm mãi những ký ức không thể phai mờ. Người ta có thể đi xa, có thể đổi thay theo năm tháng, nhưng những lời yêu thương từng trao dưới bóng dừa xanh năm nào thì dường như vẫn còn vang vọng đâu đây trong tiếng gió chiều trên sông. Có những cuộc tình đẹp như ánh trăng soi mặt nước, tưởng rằng sẽ cùng nhau đi hết một đời, vậy mà chỉ một lần lạc nhịp đã hóa thành hai bờ thương nhớ. Người ở lại vẫn quen nhìn về phía cũ, nơi con đò từng cập bến, nơi ánh mắt ai từng dịu dàng hơn cả ánh trăng đêm.
Thời gian có thể làm hàng cau già đi, làm dây trầu khô héo, làm con nước đổi dòng, nhưng chẳng thể xóa được những dấu chân của kỷ niệm trong lòng người đã từng yêu bằng tất cả chân thành. Mỗi lần chiều buông trên bến cũ, lòng lại chùng xuống khi nhớ về một dáng hình đã khuất sau những tháng năm xa ngái. Không còn trách hờn, không còn oán than, bởi sau cùng người ta hiểu rằng duyên phận vốn là điều không thể cưỡng cầu. Có những người sinh ra để thương nhớ, để trở thành một miền ký ức đẹp mà cả đời không thể quên.
Bến cũ vẫn còn đây, dòng sông vẫn âm thầm chảy về biển lớn, chỉ có người năm xưa đã theo một chuyến đò khác, đi về một phương trời khác. Để rồi mỗi đêm trăng lên, kẻ ở lại lại lặng nhìn mặt nước lao xao mà nghe lòng mình dậy sóng. Không phải vì còn mong người trở lại, mà vì nơi ấy đã cất giữ cả một thời tuổi trẻ, một thời yêu thương chân thật nhất của đời mình. Và đôi khi, điều khiến người ta day dứt nhất không phải là mất nhau, mà là từng hứa sẽ cùng nhau đi hết đoạn đường dài, nhưng cuối cùng chỉ còn một người đứng lại bên bến sông xưa, lặng lẽ nhớ về một bóng hình đã hóa thành kỷ niệm…
2026-07-04 13:45:17