Duong :
Hạt Bụi Trầm Luân Trần thế trăm năm một cuộc chơi,
Người người chen chúc, lệ tuôn rơi.
Đua chen danh lợi, tìm tiền của,
Rốt cuộc ra đi... trắng tay thôi!
Bát quái xoay vần nơi cõi tạm,
Đời người như bóng nước mù khơi.
Hôm nay khỏe mạnh, mai già yếu,
Vô thường gõ cửa, hỏi ai hay?
Sao không lùi bước, tìm thanh tịnh?
Gom hết lo toan, trả lại trời.
Tứ tượng quy nguyên về một lối,
Lưỡng nghi phân định nét an vui.
Thái cực tâm định, xua tà niệm,
Vô cực lòng không, tự tại ngồi.
Học Phật từ bi, lòng mở rộng,
Theo Gia thuận tính, sống thảnh thơi.
Mặc kệ người đời say hay tỉnh,
Tâm mình như nước, lặng lờ trôi.
Mười bốn tuổi xuân, nhìn thấu suốt,
An nhiên vững bước giữa dòng đời.
2026-07-05 06:57:31