@brighthome7004: This is your sign to stop sleeping with a pillow between your knees that keeps slipping away. 😂 This cooling knee pillow stays in place, feels incredibly soft, and makes sleeping on your side so much more comfortable. Definitely worth trying. 💙 #CoolingKneePillow #SleepBetter #SideSleeperLife #TikTokFinds #MustHave

SmartGreenLife03
SmartGreenLife03
Open In TikTok:
Region: US
Friday 03 July 2026 10:11:54 GMT
520
0
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @brighthome7004, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Fix your argument! The intelligence gap here is pretty huge to the point I have to alter my persona to be able to fit into a lower intelligence agenda. Why would I fix something that isn’t broken? (Aka myself). Have you never stopped to ask yourself if trashing people’s lives just because they don’t believe what you believe would be okay if it was done to you? Can we destroy your things and life you’ve evolved for? Oh wait, you lack evolution. Clearly. I tried my best to put my debate in layman’s terms where even an intelligence gap may understand even the most basic concept. Coercion and force working together in unison usually exemplify a system that cannot be trusted. One that demands immediate anything. Which showcases a lack of comprehension. But if anyone says anything then you try to force us to wait . Because you cannot handle the very mirror being held up to your actions that all it is : darvo and projection. Throw in a little sprinkle sprinkle of blame shifting and diversion tactics and wallah! “They’ll never catch onto our crime organization we are trying to build!”  Like the abused community isn’t well versed in tip toeing around our abusers explosive reactions to not getting their wants and needs met. Go tell your BS to the birds. Read a book. Do something besides playing telephone with gossip and slander hoping someone picks up on the other line and hears your sob story out. I am sending you all away with love, yet you probably have zero idea what that even means. 😭😂🤷🏽‍♀️💕 #yikes #fyp #foryoupage #debate #propaganda
Fix your argument! The intelligence gap here is pretty huge to the point I have to alter my persona to be able to fit into a lower intelligence agenda. Why would I fix something that isn’t broken? (Aka myself). Have you never stopped to ask yourself if trashing people’s lives just because they don’t believe what you believe would be okay if it was done to you? Can we destroy your things and life you’ve evolved for? Oh wait, you lack evolution. Clearly. I tried my best to put my debate in layman’s terms where even an intelligence gap may understand even the most basic concept. Coercion and force working together in unison usually exemplify a system that cannot be trusted. One that demands immediate anything. Which showcases a lack of comprehension. But if anyone says anything then you try to force us to wait . Because you cannot handle the very mirror being held up to your actions that all it is : darvo and projection. Throw in a little sprinkle sprinkle of blame shifting and diversion tactics and wallah! “They’ll never catch onto our crime organization we are trying to build!” Like the abused community isn’t well versed in tip toeing around our abusers explosive reactions to not getting their wants and needs met. Go tell your BS to the birds. Read a book. Do something besides playing telephone with gossip and slander hoping someone picks up on the other line and hears your sob story out. I am sending you all away with love, yet you probably have zero idea what that even means. 😭😂🤷🏽‍♀️💕 #yikes #fyp #foryoupage #debate #propaganda
Con người có lẽ sẽ không bị hủy diệt bởi chiến tranh, cũng chẳng phải bởi thiên thạch. Mà rất có thể sẽ chết dần trong lúc vừa lướt “video tri thức ngắn”, vừa tự huấn luyện bộ não của mình thành một con cá vàng chỉ nhớ được vài giây. Bạn có từng thấy một điều rất trớ trêu không? Con người hiện đại biết ngày càng nhiều thứ, nhưng lại suy nghĩ ngày càng ít. Chúng ta giống như những kẻ nhặt rác trong thế giới tinh thần. Hôm nay nhặt một ít tin tức quốc tế. Ngày mai nhặt vài mẩu tâm lý học. Ngày kia lại góp thêm chút triết học. Tiện tay gom vài câu “logic tư bản”, vài thuật ngữ kinh tế nghe thật cao siêu. Rồi ghép tất cả những mảnh vụn đó lại để tạo nên một hình tượng có vẻ hiểu đời: “Tôi hiểu cách thế giới vận hành.” Nhưng sự thật là Ta chỉ là những kẻ ăn buffet kiến thức. Mỗi món thử một miếng, Rồi lên mạng tuyên bố như thể mình đã nếm hết cả một bàn tiệc thịnh soạn. Thời đại video ngắn phát minh ra thứ đáng sợ nhất không phải là “kiến thức đại chúng hóa”. Mà là một loại ảo giác mới: * Xem qua = học được * Bấm thích = đồng tình * Chia sẻ = sở hữu * Nghe một câu triết lý = ngộ ra cuộc đời Xem video tóm tắt Đám đông cuồng loạn xong, tưởng mình hiểu tâm lý xã hội. Nghe vài phút triết học, nghĩ bản thân đủ sức tranh luận với Nietzsche. Lướt vài clip kinh doanh, bắt đầu bình phẩm Adam Smith như chuyên gia. Ngay cả cái chết cũng bị “rút gọn”: “3 phút hiểu vụ chìm tàu Titanic” “5 phút hiểu Thế chiến thứ nhất” “Tóm tắt Trăm năm cô đơn trong vài phút” Có vẻ như con người ngày càng ghét… quá trình. Chỉ muốn nuốt lấy kết luận. Giống như đứa trẻ bỏ qua việc nhai, chỉ muốn nuốt thẳng thức ăn. Và rồi tâm trí bắt đầu “khó tiêu”. Đáng sợ hơn nữa là sự mục ruỗng của ngôn ngữ. Người xưa thất tình viết: “Tình này thành kỷ niệm, chỉ tiếc lúc ấy chẳng hay.” Ngày sau nữa, người ta nói: “Tôi rất tiếc.” Còn bây giờ? “Haha, tôi đúng là thằng hề.” “Toang rồi.” “Tim treo lơ lửng cuối cùng cũng chết.” “Thiệt hông trời?” Bạn có nhận ra không? Không phải từ ngữ đang ít đi. Mà là chúng ta ngày càng sợ diễn đạt cảm xúc thật. “Meme” là một lớp ngụy trang rất thông minh. Nó khiến bạn trông hài hước. Đồng thời giúp bạn né tránh việc phải bộc lộ chính mình. “Tôi đau lắm” nghe quá trần trụi. Nên ta nói: “Haha, giờ thì ngoan rồi.” “Tôi cô đơn” nghe quá yếu đuối. Nên ta nói: “Ừ thì sao?” “Tôi yêu bạn” nghe quá nặng nề. Nên ta nói: “Có vẻ khó quên thật đó.” Chúng ta đem linh hồn mình đi ngâm trong những câu đùa. Rồi mỉm cười dọn nó lên bàn cho mọi người cùng xem. Có lẽ điều đáng sợ nhất ở nền văn minh Maya không phải lời tiên tri ngày tận thế. Mà là họ đã nhìn thấy một kiểu diệt vong cao cấp hơn: Thân xác còn sống. Tinh thần đã chết. Thư viện vẫn còn đó. Nhưng chẳng ai đọc. Trường đại học vẫn còn đó. Nhưng chẳng mấy ai thực sự muốn học. Ai cũng nói về “nâng cấp nhận thức”. Nhưng đọc hết một bài viết dài cũng không đủ kiên nhẫn. Nghe giống như chứng Alzheimer của cả nền văn minh. Con người nhớ mọi drama nóng hổi. Nhưng quên mất nguồn gốc của vấn đề. Nhớ ai vừa “toang”. Nhưng quên ba ngày trước mình từng giận vì điều gì. Nhớ mọi trend trên mạng. Nhưng lại quên cách gọi tên nỗi đau của chính mình. Hài hước đen tối nhất là: Thuật toán hiểu bạn hơn cả chính bạn. Bạn vừa thất tình? Nó đẩy video chữa lành. Bạn vừa lo âu? Nó bán khóa học phát triển bản thân. Bạn vừa yếu lòng? Nó bắt đầu bán tử vi, chữa lành Nó giống như một người bán thịt cực kỳ dịu dàng. Trước tiên phân tích ham muốn của bạn. Sau đó cắt nhỏ tâm hồn bạn thật chính xác. Cuối cùng đem sự chú ý của bạn bán từng gam cho thị trường. Còn bạn thì nói: “Ứng dụng này hiểu mình ghê.” Giống như một con heo bước lên dây chuyền giết mổ rồi cảm thán: “Băng chuyền này chu đáo thật, còn biết massage nữa.” Nếu một ngày các nhà khảo cổ tương lai đào được chiếc điện thoại của thế kỷ 21… Có lẽ họ sẽ bối rối: “Vì sao một nền văn minh gần như có công nghệ của thần thánh… nhưng trạng thái tinh thần lại giống người nguyên thủy?” Và cuối cùng, họ sẽ ghi vào sách sử: “Loài người thế kỷ 21 không bị hủy diệt bởi chiến tranh. Họ chết vì khả năng biểu đạt bị mục rữa, sự chú ý bị ăn mòn, và việc trao linh hồn mình cho thuật toán.”
Con người có lẽ sẽ không bị hủy diệt bởi chiến tranh, cũng chẳng phải bởi thiên thạch. Mà rất có thể sẽ chết dần trong lúc vừa lướt “video tri thức ngắn”, vừa tự huấn luyện bộ não của mình thành một con cá vàng chỉ nhớ được vài giây. Bạn có từng thấy một điều rất trớ trêu không? Con người hiện đại biết ngày càng nhiều thứ, nhưng lại suy nghĩ ngày càng ít. Chúng ta giống như những kẻ nhặt rác trong thế giới tinh thần. Hôm nay nhặt một ít tin tức quốc tế. Ngày mai nhặt vài mẩu tâm lý học. Ngày kia lại góp thêm chút triết học. Tiện tay gom vài câu “logic tư bản”, vài thuật ngữ kinh tế nghe thật cao siêu. Rồi ghép tất cả những mảnh vụn đó lại để tạo nên một hình tượng có vẻ hiểu đời: “Tôi hiểu cách thế giới vận hành.” Nhưng sự thật là Ta chỉ là những kẻ ăn buffet kiến thức. Mỗi món thử một miếng, Rồi lên mạng tuyên bố như thể mình đã nếm hết cả một bàn tiệc thịnh soạn. Thời đại video ngắn phát minh ra thứ đáng sợ nhất không phải là “kiến thức đại chúng hóa”. Mà là một loại ảo giác mới: * Xem qua = học được * Bấm thích = đồng tình * Chia sẻ = sở hữu * Nghe một câu triết lý = ngộ ra cuộc đời Xem video tóm tắt Đám đông cuồng loạn xong, tưởng mình hiểu tâm lý xã hội. Nghe vài phút triết học, nghĩ bản thân đủ sức tranh luận với Nietzsche. Lướt vài clip kinh doanh, bắt đầu bình phẩm Adam Smith như chuyên gia. Ngay cả cái chết cũng bị “rút gọn”: “3 phút hiểu vụ chìm tàu Titanic” “5 phút hiểu Thế chiến thứ nhất” “Tóm tắt Trăm năm cô đơn trong vài phút” Có vẻ như con người ngày càng ghét… quá trình. Chỉ muốn nuốt lấy kết luận. Giống như đứa trẻ bỏ qua việc nhai, chỉ muốn nuốt thẳng thức ăn. Và rồi tâm trí bắt đầu “khó tiêu”. Đáng sợ hơn nữa là sự mục ruỗng của ngôn ngữ. Người xưa thất tình viết: “Tình này thành kỷ niệm, chỉ tiếc lúc ấy chẳng hay.” Ngày sau nữa, người ta nói: “Tôi rất tiếc.” Còn bây giờ? “Haha, tôi đúng là thằng hề.” “Toang rồi.” “Tim treo lơ lửng cuối cùng cũng chết.” “Thiệt hông trời?” Bạn có nhận ra không? Không phải từ ngữ đang ít đi. Mà là chúng ta ngày càng sợ diễn đạt cảm xúc thật. “Meme” là một lớp ngụy trang rất thông minh. Nó khiến bạn trông hài hước. Đồng thời giúp bạn né tránh việc phải bộc lộ chính mình. “Tôi đau lắm” nghe quá trần trụi. Nên ta nói: “Haha, giờ thì ngoan rồi.” “Tôi cô đơn” nghe quá yếu đuối. Nên ta nói: “Ừ thì sao?” “Tôi yêu bạn” nghe quá nặng nề. Nên ta nói: “Có vẻ khó quên thật đó.” Chúng ta đem linh hồn mình đi ngâm trong những câu đùa. Rồi mỉm cười dọn nó lên bàn cho mọi người cùng xem. Có lẽ điều đáng sợ nhất ở nền văn minh Maya không phải lời tiên tri ngày tận thế. Mà là họ đã nhìn thấy một kiểu diệt vong cao cấp hơn: Thân xác còn sống. Tinh thần đã chết. Thư viện vẫn còn đó. Nhưng chẳng ai đọc. Trường đại học vẫn còn đó. Nhưng chẳng mấy ai thực sự muốn học. Ai cũng nói về “nâng cấp nhận thức”. Nhưng đọc hết một bài viết dài cũng không đủ kiên nhẫn. Nghe giống như chứng Alzheimer của cả nền văn minh. Con người nhớ mọi drama nóng hổi. Nhưng quên mất nguồn gốc của vấn đề. Nhớ ai vừa “toang”. Nhưng quên ba ngày trước mình từng giận vì điều gì. Nhớ mọi trend trên mạng. Nhưng lại quên cách gọi tên nỗi đau của chính mình. Hài hước đen tối nhất là: Thuật toán hiểu bạn hơn cả chính bạn. Bạn vừa thất tình? Nó đẩy video chữa lành. Bạn vừa lo âu? Nó bán khóa học phát triển bản thân. Bạn vừa yếu lòng? Nó bắt đầu bán tử vi, chữa lành Nó giống như một người bán thịt cực kỳ dịu dàng. Trước tiên phân tích ham muốn của bạn. Sau đó cắt nhỏ tâm hồn bạn thật chính xác. Cuối cùng đem sự chú ý của bạn bán từng gam cho thị trường. Còn bạn thì nói: “Ứng dụng này hiểu mình ghê.” Giống như một con heo bước lên dây chuyền giết mổ rồi cảm thán: “Băng chuyền này chu đáo thật, còn biết massage nữa.” Nếu một ngày các nhà khảo cổ tương lai đào được chiếc điện thoại của thế kỷ 21… Có lẽ họ sẽ bối rối: “Vì sao một nền văn minh gần như có công nghệ của thần thánh… nhưng trạng thái tinh thần lại giống người nguyên thủy?” Và cuối cùng, họ sẽ ghi vào sách sử: “Loài người thế kỷ 21 không bị hủy diệt bởi chiến tranh. Họ chết vì khả năng biểu đạt bị mục rữa, sự chú ý bị ăn mòn, và việc trao linh hồn mình cho thuật toán.”

About