@nhatkycuaanhh: Hôm nay chồng mình đông khách cắt tóc. Vừa bước vào nhà là mình biết anh mệt, áo vẫn còn ướt mồ hôi, dính đầy vụn tóc, mặt thì phờ phạc. Thương chồng vất vả nên đến lúc ăn cơm, mình bảo: “Đưa con đây em bế cho, anh ăn trước đi.” Nhưng chồng chỉ cười rồi lắc đầu: “Anh cho con ăn quen rồi. Em cứ ăn đi.” Rồi anh bế con vào lòng, vừa đút vừa nịnh con. Đợt này con mình biếng ăn, không chịu ngồi ghế, nhưng ngồi trong lòng bố đút thì lại ăn. Nghĩ thế nên mình cũng kệ bố con nó, được ngồi ăn bát cơm khi thức ăn vẫn còn nóng hổi. Đến lúc ấy mình mới chợt nhận ra, hình như từ ngày có con, mình hiếm khi phải vừa ăn vừa chạy theo con như rất nhiều bà mẹ khác. Mình là công an. Công việc của mình không có khái niệm đúng giờ. Có hôm đi từ lúc con còn ngủ, lúc về thì con đã ngủ mất. Có những ngày đang ăn cơm cũng phải bỏ dở để quay lại đơn vị. Có lẽ vì hiểu tính chất công việc của mình, nên từ lúc có con, chồng gần như mặc định nhận luôn việc cho con ăn mỗi bữa. Mỗi lần dọn cơm ra, anh đều bế con sang một bên. Con chịu ăn thì anh vừa đút vừa kể chuyện. Con chạy khắp nhà thì anh cầm bát cơm đi theo. Có hôm con quấy cả tiếng đồng hồ, đến khi con ăn xong thì bữa cơm của anh cũng nguội lạnh. Mình nhiều lần bảo: “Để em cho con ăn, anh ăn trước đi.” Nhưng lần nào anh cũng chỉ nói đúng một câu: “Em cứ ăn đi.” Ngày trước mình cứ nghĩ, đó chỉ là một việc rất bình thường. Chỉ là ai rảnh thì cho con ăn. Nhưng sau khi nhìn những bà mẹ vừa bế con, vừa dỗ con, vừa cố nuốt vội bát cơm đã nguội, mình mới hiểu một bữa cơm được ăn trọn vẹn cũng là một điều hạnh phúc. Có người bảo mình may mắn vì lấy được người chồng biết chăm con. Nhưng mình chưa bao giờ nghĩ anh đang giúp mình. Bởi con là của cả hai. Chăm con cũng là trách nhiệm của cả hai. Chỉ là vì công việc của mình thường xuyên vắng nhà, nên anh chọn gánh phần nhiều hơn để mình bớt áp lực. Đến bây giờ mình mới nhận ra, trong hôn nhân, yêu thương hiếm khi được thể hiện bằng những điều lớn lao. Đôi khi chỉ là người kia nhìn thấy mình đã mệt, rồi lặng lẽ nhận lấy phần vất vả hơn. Để mỗi ngày đi làm về, mình vẫn có thể ngồi xuống, ăn hết một bữa cơm khi còn nóng. Và với mình, đó không chỉ là một bữa cơm. Đó là cảm giác mình luôn có một người ở phía sau, âm thầm san sẻ những điều nhỏ bé nhất trong cuộc sống. #dailyvlog
Nhật ký của Ánh
Region: VN
Friday 03 July 2026 11:04:06 GMT
Music
Download
Comments
There are no more comments for this video.
To see more videos from user @nhatkycuaanhh, please go to the Tikwm
homepage.