phước nhân 23 :
Có những lúc mình chỉ muốn sống một mình, không quen ai, không yêu ai để khỏi phải hy vọng rồi lại thất vọng. Nghĩ như vậy có lẽ sẽ nhẹ lòng hơn.
Nhưng rồi mỗi ngày tan làm, bước về căn phòng chỉ có một mình, mình mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là độc thân, mà là cảm giác cô đơn. Có những lúc chỉ mong có một người nhắn một tin: "Hôm nay em đi làm có mệt không?", "Hôm nay có chuyện gì buồn không?", "Ăn tối chưa, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Chỉ vài câu hỏi đơn giản thôi cũng đủ làm trái tim cảm thấy ấm áp sau một ngày dài.
Nhìn xung quanh, ai cũng có người để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, còn mình vẫn lặng lẽ tự an ủi bản thân. Nhiều khi muốn mạnh mẽ, muốn nói rằng mình không cần ai, nhưng sâu trong lòng vẫn luôn mong sẽ có một người thật lòng ở bên, cùng mình đi qua những ngày mệt mỏi.
Có lẽ, ai rồi cũng sẽ trải qua những khoảng thời gian cô đơn như thế. Mình chỉ hy vọng rằng, khi bản thân đủ trưởng thành và cuộc sống ổn định hơn, sẽ gặp được một người không đến vì sự cô đơn nhất thời, mà đến vì thật lòng muốn đồng hành. Để sau mỗi ngày làm việc vất vả, khi trở về nhà, sẽ luôn có một người hỏi mình rằng: "Hôm nay em có mệt không?" Và chỉ như vậy thôi cũng đã đủ để cảm thấy hạnh phúc.
2026-07-03 13:32:11