@pevicutekk: 23:16 Anh: Em này… Cô: Em đây. Anh: Anh vừa đi ngang qua cửa hàng hoa. Có rất nhiều tulip trắng. Anh nhớ em. Cô: Vậy sao không mua? Anh: Vì anh muốn tự tay đưa cho em. Không phải gửi qua dịch vụ. Không phải nhờ ai cả. Anh muốn nhìn thấy lúc em nhận nó. Cô: Đồ ngốc… Hoa có thể đợi. Em cũng có thể đợi. Chỉ cần người quay về là anh. … Ba phút trôi qua. Màn hình vẫn hiện dòng chữ: “Đang nhập…” Rồi biến mất. Lại hiện lên. Lại biến mất. Cô biết. Anh đang cố diễn tả điều gì đó mà ngôn từ không đủ. Cuối cùng… Một tin nhắn được gửi đến. Anh: Có một chuyện… Anh chưa từng kể em nghe. Cô: Em đang nghe. Anh: Hồi còn nhỏ… Anh rất sợ bóng tối. Không phải vì ma. Mà vì mỗi lần tắt đèn… Anh luôn có cảm giác mình chỉ còn lại một mình. Lớn lên rồi… Anh không còn sợ bóng tối nữa. Anh chỉ sợ… Một ngày nào đó mở mắt ra… Sẽ không còn em. Cô đọc xong. Lồng ngực khẽ nhói. Cô áp điện thoại vào ngực như thể khoảng cách giữa hai người sẽ ngắn lại một chút. Cô: Anh. Anh: Ừ? Cô: Em không hứa sẽ ở cạnh anh cả đời. Bởi chẳng ai biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng em hứa… Chừng nào em còn có thể nắm tay anh… Em sẽ không buông. Chừng nào anh còn muốn quay về… Em sẽ luôn là người mở cửa. … Điện thoại rung lên gần như ngay lập tức. Anh: Vậy… Cho anh ích kỷ một chút nhé. Cô: Ích kỷ chuyện gì? Anh: Nếu một ngày em mệt. Nếu cả thế giới quay lưng với em. Nếu em không còn mạnh mẽ nữa. Thì… Đừng giấu anh. Đừng nói “em ổn.” Đừng cố mỉm cười. Hãy để anh là người ôm em. Giống như cách em đã ôm anh. Lần này đến lượt anh làm nơi bình yên của em. Cô nhìn dòng tin nhắn ấy rất lâu. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống màn hình. Có lẽ… Tình yêu đẹp nhất không phải là khi chỉ một người cứu rỗi người còn lại. Mà là khi, sau tất cả những tổn thương, họ học được cách trở thành mái nhà cho nhau. Cô: Được. Nhưng anh cũng phải hứa với em một điều. Anh: Điều gì? Cô: Từ hôm nay… Mỗi khi thấy lòng mình nổi bão… Đừng im lặng nữa. Hãy nhắn cho em. Chỉ cần một câu thôi. “Em ơi, anh muốn về nhà.” Dù em đang ở đâu… Em cũng sẽ trả lời anh. “Về đi.” Bảy giờ tối. Tiếng khóa cửa vang lên. Cô đang đứng trong bếp, tay khuấy nồi súp đang bốc khói. Nghe thấy âm thanh quen thuộc, cô mỉm cười mà không cần quay đầu. “Anh về rồi à?” “Ừ.” Giọng anh khàn đi vì cả ngày họp liên tục. Anh cởi áo khoác, đặt chiếc cặp xuống ghế. Đôi vai vẫn còn căng cứng. Nhưng ngay khi nhìn thấy bóng lưng cô trong căn bếp, cả người anh như thả lỏng. Đó là điều anh chưa từng kể với cô. Rằng mỗi lần mở cửa nhìn thấy ánh đèn trong nhà còn sáng… Anh đều có cảm giác mình vừa được cứu khỏi một ngày dài. ⸻ Cô bưng hai bát súp đặt lên bàn. “Hôm nay có mệt không?” Anh ngồi xuống. Khẽ gật đầu. “Một chút.” “Chỉ một chút?” Anh cười. “Thật ra… rất nhiều.” Cô chống cằm nhìn anh. “Em biết mà.” Anh ngạc nhiên. “Sao em biết?” “Vì lúc anh mệt…” “…anh sẽ cười nhiều hơn bình thường.” Anh sững lại. Đúng là như vậy. Mỗi khi kiệt sức, anh luôn cố tỏ ra mình ổn. Nhưng cô chưa bao giờ bị đánh lừa. ⸻ Sau bữa tối. Cô ngồi trên sofa đọc sách. Anh nằm gối đầu lên đùi cô. Đó đã trở thành thói quen của cả hai. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng nhạc piano khe khẽ vang lên trong căn phòng. Cô đặt quyển sách xuống. Nhẹ nhàng vuốt tóc anh. “Ngủ một lát đi.” “Anh không buồn ngủ.” “Thế sao mắt cứ nhắm lại?” Anh khẽ cười. “Vì ở cạnh em…” “…anh mới dám mệt.” Cô nhìn anh. Trái tim khẽ rung lên. Có lẽ, đó là câu tỏ tình đẹp nhất anh từng nói. Không phải anh yêu em. Mà là… “Ở cạnh em, anh mới dám mệt.” Bởi chỉ khi thật sự tin tưởng một người, con người ta mới dám bỏ xuống lớp vỏ mạnh mẽ của mình. Đêm xuống. Mưa bắt đầu rơi ngoài hiên. Anh thức giấc. Cô vẫn còn ngồi bên cạnh, chiếc chăn mỏng đã được đắp lên người anh từ lúc nào. “Em chưa ngủ?” “Đợi anh.” “Đợi làm gì?” “Đợi anh tỉnh.” Anh khẽ nắm lấy tay cô. “Em biết không…” “Hửm?” “Ngày trước anh luôn nghĩ…” “…một ngày nào đó tình yêu sẽ rời bỏ mình.” “Thế bây giờ?” Anh nhìn vào đôi mắt cô. Ánh mắt ấy vẫn dịu dàng như ngày đầu tiên họ gặp nhau dưới cơn mưa. “Bây giờ anh hiểu…” “Tình yêu không phải là thứ khiến mình hết đau.” “Nó là người ở bên mình…” “…mỗi khi cơn đau quay trở lại.”

Bakjanggi
Bakjanggi
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 04 July 2026 03:20:39 GMT
2294
75
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @pevicutekk, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About