nguyễn chính :
Mười năm trước, em phũ phàng cất bước ra đi, chê tôi chỉ là thằng nhân viên quèn lương ba cọc ba đồng, không lo nổi cho em một tương lai xán lạn. Nỗi nhục nhã ấy khiến tôi tỉnh ngộ, thề với lòng phải quyết tâm vươn lên. Tôi lao vào bươn chải, nếm đủ đắng cay ngọt bùi ở chốn thương trường. Giờ đây, ở tuổi 35, tôi đã có thể tự hào khoác lên mình bộ vest lịch lãm, vuốt tóc vuốt keo bóng lộn, hiên ngang bước xuống từ chiếc xế hộp.
Chiều nay, định mệnh sắp đặt thế nào tôi lại thấy em đang đứng co ro trú mưa trước cửa một trung tâm thương mại, gương mặt đượm vẻ mệt mỏi chờ đợi. Nhìn người con gái mình từng yêu thương say đắm nay tiều tụy, tim tôi chợt thắt lại. Gạt đi chút kiêu hãnh của một người đàn ông từng bị tổn thương, tôi bật ô, từ tốn bước đến trước mặt em và hỏi:
“Chị ơi, Chị gọi SM Xanh phải không ạ.”
2026-08-06 02:49:31