Hoàng Sơn ( 36 ) :
Có những cuộc gặp gỡ trong đời không phải ngẫu nhiên mà đến. Giữa muôn trùng người xa lạ, ta chạm mặt, hiểu hiểu, thương thương rồi khắc sâu vào tim nhau như một dấu ấn khó phai. Người ta gọi đó là duyên. Duyên đến nhẹ nhàng, không báo trước, nhưng khi đã đến thì lòng người khó mà bình thản như xưa.
Duyên là khi hai tâm hồn cùng tần số, chưa kịp nói đã hiểu, chưa kịp nắm tay đã thấy ấm. Chỉ cần người ở cạnh, mọi mệt mỏi dường như dịu lại. Duyên khiến ta tin rằng trên đời này có một người sinh ra để mình thương.
Nhưng đời không chỉ có duyên, đời còn có phận. Phận là hoàn cảnh, là thời điểm, là những điều ta không đủ sức vượt qua. Có những người đến đúng người nhưng sai lúc. Có những mối tình rất sâu, nhưng lại không thể đi cùng nhau đến cuối.
Có duyên không phận, đau không phải vì hết thương, mà vì thương vẫn còn. Buông tay không phải vì đổi lòng, mà vì nếu giữ lại, cả hai sẽ cùng khổ. Người đến rồi đi, để lại một khoảng trống âm ỉ, là những lúc nhớ về giọng nói quen, là khi nghe một bài hát cũ, lòng chợt chùng xuống.
Nhưng chính những mối duyên dang dở ấy lại khiến ta trưởng thành. Ta học được rằng không phải yêu hết lòng là sẽ có kết quả, không phải cố gắng đủ nhiều là giữ được người. Có những người không ở lại trong cuộc đời ta, nhưng ở lại rất lâu trong ký ức.
Cuối cùng ta hiếu, duyên là món quà, phận là giới hạn.
Món quà ấy dù ngắn ngủi vẫn đáng trân trọng. Vì đã từng gặp, từng thương, từng đau, và sau tất cả, ta học được cách sống tử tế hơn với chính trái tim mình.
2026-07-10 13:39:55