Đẹp trai dành sờ pót lai :
mình rất nhớ bố mình, có thể nói là luôn trong trạng thái nhớ bố. Bố mất khi mình 8 tuổi, không có bố dạy dỗ, chỉ có mẹ và chị, vậy nên bị thiếu tình yêu thương của bố, thiếu đi sự mạnh mẽ mà một đứa cgai đáng lẽ phải có, tính của mình vì thế mà cũng rất kỳ quặc trong mắt nhiều người. Bố lúc còn ở rất chiều mình, hay mua đồ cho mình rồi dẫn đi ăn gà, cứ đi du lịch về là mua quà cho,...dù nhiều lúc vẫn bị bố đánh và chửi, nhưng mình lại rất biết ơn những lần đó vì những lần đó dạy cho mình nhiều thứ hơn. Thú thật, mình không hạnh phúc với cuộc sống hiện tại kể cả chị và mẹ vẫn chiều, vẫn thương. Mỗi khi được điểm cao, mình chẳng thể nói với bố, khi đỗ chuyên, mình chỉ biết thắp nhanh rồi thông báo, khi ốm chẳng thể kêu là "bố ơi mua thuốc cho con với" như các bạn, khi uất ức lại chẳng thể kể ai. Khi đêm xuống, mình lại tự ngắm ảnh bố mà tự khóc thầm. Trong lòng mình, bố là người vĩ đại nhất. Mình xin lỗi vì viết dài, chỉ là nhớ quá nên k kìm lại đc
2026-07-21 17:40:12