@nguoiviettruyenbuon: THỨ KHIẾN MỘT NGƯỜI KIỆT SỨC… KHÔNG PHẢI CÔNG VIỆC. MÀ LÀ TRÁCH NHIỆM. Có một ngày… Bạn sẽ hiểu. Con người ta không mệt vì làm quá nhiều. Mà mệt vì có quá nhiều điều… Không được phép bỏ cuộc. Có những người… Sáng mở mắt ra là nghĩ đến tiền. Đêm nhắm mắt lại vẫn nghĩ đến tiền. Không phải vì họ tham. Mà vì phía sau họ… Là những người đang cần họ. Điều khiến một người kiệt sức… Không phải là công việc. Mà là cảm giác… Mình không được quyền ngã xuống. Bởi chỉ cần mình dừng lại một chút. Sẽ có người phải chờ. Sẽ có người phải lo. Sẽ có người phải thất vọng. Có những nụ cười… Chỉ để người khác yên tâm. Có những câu: “Anh ổn.” Chỉ để những người mình yêu… Đừng phải lo lắng. Ít ai biết… Có những người trưởng thành trong im lặng. Đau cũng im lặng. Mệt cũng im lặng. Muốn buông xuôi… Cũng chỉ dám nghĩ trong lòng. Rồi sáng hôm sau… Vẫn mặc quần áo. Vẫn đi làm. Vẫn cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đến cuối cùng mới hiểu… Thứ làm một con người mạnh mẽ… Không phải vì họ chưa từng gục ngã. Mà vì mỗi lần muốn gục xuống… Họ lại nhớ đến những người đang chờ mình trở về. Và đó cũng là lý do… Có những người nhìn thì rất bình thường. Nhưng trong lòng… Đã gồng gánh cả một cuộc đời. — Người Viết Truyện Buồn ✍️ #tâmtrạng #tamtrangbuon #tramcamxuc💔 #tâm_trạng_buồn #xuhuong