@leylalora_811:

Leyle
Leyle
Open In TikTok:
Region: TR
Sunday 05 July 2026 18:56:07 GMT
426
82
4
3

Music

Download

Comments

surkentli._.2134
KRAL 21 :
evet galiba😘
2026-07-05 22:40:54
0
eyp.kurt383
Eyüp Kurt :
Maşallah cok tatlı
2026-07-05 19:16:48
1
dilyara1377
DILYARA.11.05. :
2026-07-05 20:12:03
1
eyp.kurt383
Eyüp Kurt :
🥰🥰🥰
2026-07-05 19:16:12
1
To see more videos from user @leylalora_811, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chương 2: Khi khoảng cách trở nên quá gần Sau buổi tối hôm ấy, Wine bắt đầu để ý Faifa nhiều hơn. Không phải vì Faifa đã nói điều gì đặc biệt. Mà bởi vì câu nói “Tôi không thích mất người quan trọng” cứ quanh quẩn trong đầu cậu mãi. Wine nằm trên giường, ôm gối nhìn trần nhà. — Người quan trọng... Cậu lẩm bẩm, rồi tự bật cười. — Faifa đúng là kỳ lạ. Nhưng nụ cười ấy chỉ kéo dài vài giây. Bởi ngay sau đó, Wine lại tự hỏi một câu mà chính cậu cũng sợ câu trả lời. Vậy mình có phải người quan trọng của cậu ấy không? Sáng hôm sau. Wine vừa bước ra khỏi phòng thì nhìn thấy Faifa đang đứng ở hành lang. — Chào buổi sáng. Faifa quay lại. — Chào. Wine tiến đến gần. — Hôm nay dậy sớm vậy? — Đợi cậu. Wine khựng lại. — Đợi tôi? Faifa gật đầu như thể chuyện đó hoàn toàn bình thường. — Đi ăn sáng. Tim Wine bỗng đập nhanh. — À... ừ. Hai người cùng đi xuống dưới. Wine lén nhìn người bên cạnh. Faifa vẫn bình thản như mọi ngày. Chỉ có Wine là cứ cảm thấy lồng ngực mình nóng lên. Đến lúc ngồi vào bàn, Wine bất giác hỏi: — Faifa. — Hửm? — Tôi thật sự quan trọng với cậu à? Chiếc thìa trong tay Faifa dừng lại. Anh ngẩng đầu nhìn Wine. — Sao lại hỏi vậy? Wine cúi xuống. — Không có gì. — Có. Faifa đặt thìa xuống. — Nếu không có gì, cậu sẽ không hỏi. Wine im lặng. Một lúc sau, Faifa nói rất khẽ: — Có. Wine ngẩng đầu. — Cậu quan trọng. Chỉ ba từ. Nhưng đủ khiến Wine chẳng biết phải trả lời thế nào. Cậu cúi đầu thật thấp, cố che đi đôi tai đang đỏ lên. — Ừm... Faifa nhìn phản ứng của cậu, khóe môi khẽ cong. — Sao vậy? — Không sao. — Tai đỏ rồi. — Do nóng! — Máy lạnh đang bật. Wine lập tức quay mặt đi. — Faifa! Lần đầu tiên trong buổi sáng ấy, Faifa bật cười thành tiếng. Mọi chuyện vốn đang rất bình yên. Cho đến một ngày, Wine nhìn thấy Faifa đi cùng một người con trai khác. Hai người đứng nói chuyện trước cửa. Người kia cười rất vui vẻ, còn Faifa cũng hiếm khi cười nhiều như thế. Wine đứng cách đó không xa. Cậu không bước tới. Chẳng hiểu vì sao, trong lòng lại có cảm giác khó chịu. Một cảm giác rất lạ. Cậu không có quyền ghen. Faifa đâu phải của cậu. Nhưng nhìn cảnh trước mắt, Wine vẫn thấy lòng mình nặng xuống. Cậu quay người bỏ đi. Tối hôm đó, Faifa nhận ra Wine im lặng khác thường. — Hôm nay cậu sao vậy? — Không sao. — Có chuyện gì? — Không có. — Wine. — Tôi nói không có gì mà. Faifa nhìn cậu. Wine tránh ánh mắt ấy. — Cậu đang giận tôi? — Không. — Vậy tại sao không nhìn tôi? Wine siết chặt tay. Cậu rất muốn hỏi. Người lúc chiều là ai? Hai người thân nhau lắm à? Faifa có thích người đó không? Nhưng tất cả những câu hỏi ấy đều bị giữ lại. Cuối cùng Wine chỉ nói: — Tôi hơi mệt. Rồi cậu quay vào phòng. Cánh cửa khép lại. Faifa đứng ngoài hành lang rất lâu. Anh không hiểu. Nhưng anh biết một điều. Wine đang buồn. Đêm xuống. Wine vẫn chưa ngủ. Điện thoại sáng lên. Tin nhắn của Faifa. “Mở cửa.” Wine nhìn màn hình. Vài giây sau, lại có thêm một tin. “Tôi biết cậu chưa ngủ.” Wine thở dài rồi bước ra. Cửa vừa mở, cậu đã thấy Faifa đứng đó. — Có chuyện gì? Faifa không trả lời. Anh chỉ đưa cho Wine một hộp sữa nhỏ. — Uống đi. Wine ngơ ngác. — Tôi không uống. — Cậu hay quên ăn tối khi buồn. Wine sững người. — Tôi không buồn. — Ừ. Faifa nhìn cậu. — Vậy thì uống sữa trong lúc không buồn. Wine bật cười dù vẫn cố nhịn. — Cậu phiền thật. — Tôi biết. Không khí im lặng vài giây. Rồi Faifa hỏi: — Bây giờ nói cho tôi biết được chưa? Wine cúi đầu. — Tôi... Cậu ngập ngừng rất lâu. Cuối cùng vẫn hỏi: — Người chiều nay đi cùng cậu là ai? Faifa ngẩn ra. Rồi bất giác hiểu. — Cậu ghen à? — Không! Wine trả lời quá nhanh. Faifa bật cười. — Được rồi, không ghen. — Tôi không có. — Ừ. Faifa tiến lại gần một chút. — Là bạn của tôi thôi. Wine im lặng. — Chỉ là bạn. Faifa nhắc lại một lần nữa. Lúc này Wine mới nhẹ nhàng thở ra. Cậu không biết rằng Faifa đã nhìn thấy tất cả. Nhìn thấy ánh mắt lo lắng của cậu. Nhìn thấy vẻ mặt hụt hẫng khi cậu quay đi. Và cả sự nhẹ nhõm sau khi nghe câu trả lời. Faifa khẽ nói: — Wine. — Hửm? — Sau này có chuyện gì thì cứ hỏi tôi. Wine nhìn anh. — Tại sao? Faifa mỉm cười. — Vì tôi không muốn cậu phải buồn một mình. #Sun😺 #juniormark #everis_grp #spottic_grp🐚 #spottic_grp🐚
Chương 2: Khi khoảng cách trở nên quá gần Sau buổi tối hôm ấy, Wine bắt đầu để ý Faifa nhiều hơn. Không phải vì Faifa đã nói điều gì đặc biệt. Mà bởi vì câu nói “Tôi không thích mất người quan trọng” cứ quanh quẩn trong đầu cậu mãi. Wine nằm trên giường, ôm gối nhìn trần nhà. — Người quan trọng... Cậu lẩm bẩm, rồi tự bật cười. — Faifa đúng là kỳ lạ. Nhưng nụ cười ấy chỉ kéo dài vài giây. Bởi ngay sau đó, Wine lại tự hỏi một câu mà chính cậu cũng sợ câu trả lời. Vậy mình có phải người quan trọng của cậu ấy không? Sáng hôm sau. Wine vừa bước ra khỏi phòng thì nhìn thấy Faifa đang đứng ở hành lang. — Chào buổi sáng. Faifa quay lại. — Chào. Wine tiến đến gần. — Hôm nay dậy sớm vậy? — Đợi cậu. Wine khựng lại. — Đợi tôi? Faifa gật đầu như thể chuyện đó hoàn toàn bình thường. — Đi ăn sáng. Tim Wine bỗng đập nhanh. — À... ừ. Hai người cùng đi xuống dưới. Wine lén nhìn người bên cạnh. Faifa vẫn bình thản như mọi ngày. Chỉ có Wine là cứ cảm thấy lồng ngực mình nóng lên. Đến lúc ngồi vào bàn, Wine bất giác hỏi: — Faifa. — Hửm? — Tôi thật sự quan trọng với cậu à? Chiếc thìa trong tay Faifa dừng lại. Anh ngẩng đầu nhìn Wine. — Sao lại hỏi vậy? Wine cúi xuống. — Không có gì. — Có. Faifa đặt thìa xuống. — Nếu không có gì, cậu sẽ không hỏi. Wine im lặng. Một lúc sau, Faifa nói rất khẽ: — Có. Wine ngẩng đầu. — Cậu quan trọng. Chỉ ba từ. Nhưng đủ khiến Wine chẳng biết phải trả lời thế nào. Cậu cúi đầu thật thấp, cố che đi đôi tai đang đỏ lên. — Ừm... Faifa nhìn phản ứng của cậu, khóe môi khẽ cong. — Sao vậy? — Không sao. — Tai đỏ rồi. — Do nóng! — Máy lạnh đang bật. Wine lập tức quay mặt đi. — Faifa! Lần đầu tiên trong buổi sáng ấy, Faifa bật cười thành tiếng. Mọi chuyện vốn đang rất bình yên. Cho đến một ngày, Wine nhìn thấy Faifa đi cùng một người con trai khác. Hai người đứng nói chuyện trước cửa. Người kia cười rất vui vẻ, còn Faifa cũng hiếm khi cười nhiều như thế. Wine đứng cách đó không xa. Cậu không bước tới. Chẳng hiểu vì sao, trong lòng lại có cảm giác khó chịu. Một cảm giác rất lạ. Cậu không có quyền ghen. Faifa đâu phải của cậu. Nhưng nhìn cảnh trước mắt, Wine vẫn thấy lòng mình nặng xuống. Cậu quay người bỏ đi. Tối hôm đó, Faifa nhận ra Wine im lặng khác thường. — Hôm nay cậu sao vậy? — Không sao. — Có chuyện gì? — Không có. — Wine. — Tôi nói không có gì mà. Faifa nhìn cậu. Wine tránh ánh mắt ấy. — Cậu đang giận tôi? — Không. — Vậy tại sao không nhìn tôi? Wine siết chặt tay. Cậu rất muốn hỏi. Người lúc chiều là ai? Hai người thân nhau lắm à? Faifa có thích người đó không? Nhưng tất cả những câu hỏi ấy đều bị giữ lại. Cuối cùng Wine chỉ nói: — Tôi hơi mệt. Rồi cậu quay vào phòng. Cánh cửa khép lại. Faifa đứng ngoài hành lang rất lâu. Anh không hiểu. Nhưng anh biết một điều. Wine đang buồn. Đêm xuống. Wine vẫn chưa ngủ. Điện thoại sáng lên. Tin nhắn của Faifa. “Mở cửa.” Wine nhìn màn hình. Vài giây sau, lại có thêm một tin. “Tôi biết cậu chưa ngủ.” Wine thở dài rồi bước ra. Cửa vừa mở, cậu đã thấy Faifa đứng đó. — Có chuyện gì? Faifa không trả lời. Anh chỉ đưa cho Wine một hộp sữa nhỏ. — Uống đi. Wine ngơ ngác. — Tôi không uống. — Cậu hay quên ăn tối khi buồn. Wine sững người. — Tôi không buồn. — Ừ. Faifa nhìn cậu. — Vậy thì uống sữa trong lúc không buồn. Wine bật cười dù vẫn cố nhịn. — Cậu phiền thật. — Tôi biết. Không khí im lặng vài giây. Rồi Faifa hỏi: — Bây giờ nói cho tôi biết được chưa? Wine cúi đầu. — Tôi... Cậu ngập ngừng rất lâu. Cuối cùng vẫn hỏi: — Người chiều nay đi cùng cậu là ai? Faifa ngẩn ra. Rồi bất giác hiểu. — Cậu ghen à? — Không! Wine trả lời quá nhanh. Faifa bật cười. — Được rồi, không ghen. — Tôi không có. — Ừ. Faifa tiến lại gần một chút. — Là bạn của tôi thôi. Wine im lặng. — Chỉ là bạn. Faifa nhắc lại một lần nữa. Lúc này Wine mới nhẹ nhàng thở ra. Cậu không biết rằng Faifa đã nhìn thấy tất cả. Nhìn thấy ánh mắt lo lắng của cậu. Nhìn thấy vẻ mặt hụt hẫng khi cậu quay đi. Và cả sự nhẹ nhõm sau khi nghe câu trả lời. Faifa khẽ nói: — Wine. — Hửm? — Sau này có chuyện gì thì cứ hỏi tôi. Wine nhìn anh. — Tại sao? Faifa mỉm cười. — Vì tôi không muốn cậu phải buồn một mình. #Sun😺 #juniormark #everis_grp #spottic_grp🐚 #spottic_grp🐚

About