@luxebubuone: Password Logbook for Organizing Accounts, Securely Store Your Credentials, Essential Tool for Managing Multiple Websites & Apps #customstationery #officemusthave #interactivenotebook #tinystationeryset #socalstationery #deskofficeaccesssories #aestheticstationary #refillablenotebook #studystationery #bestpen

Luxe Bubu
Luxe Bubu
Open In TikTok:
Region: US
Monday 06 July 2026 03:05:18 GMT
4
0
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @luxebubuone, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những lời hẹn chỉ kéo dài vài ngày. Có những lời hẹn phải đợi cả một đời. Chuyện tình của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ là một câu chuyện như thế. Không có lễ cưới, không có tấm ảnh chung, cũng chẳng có tờ hôn thú. Thứ duy nhất họ có là một lời hứa được nói dưới bóng dừa trước ngày người lính lên đường ra trận. Năm ấy, Huỳnh Văn Quên mới 18 tuổi, còn bà Lệ vừa tròn đôi mươi. Giữa những tháng ngày bom đạn, họ gặp nhau khi bà làm công tác giao liên, chăm sóc thương binh và may vá áo quần cho bộ đội. Tình yêu nảy nở rất bình dị, không hoa, không quà, chỉ có những cánh thư gửi qua đường giao liên và nỗi nhớ khắc khoải dành cho nhau. Trước giờ hành quân vào chiến trường Sài Gòn - Gia Định, người lính trẻ nhìn người con gái mình yêu và hỏi một câu giản dị:
Có những lời hẹn chỉ kéo dài vài ngày. Có những lời hẹn phải đợi cả một đời. Chuyện tình của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ là một câu chuyện như thế. Không có lễ cưới, không có tấm ảnh chung, cũng chẳng có tờ hôn thú. Thứ duy nhất họ có là một lời hứa được nói dưới bóng dừa trước ngày người lính lên đường ra trận. Năm ấy, Huỳnh Văn Quên mới 18 tuổi, còn bà Lệ vừa tròn đôi mươi. Giữa những tháng ngày bom đạn, họ gặp nhau khi bà làm công tác giao liên, chăm sóc thương binh và may vá áo quần cho bộ đội. Tình yêu nảy nở rất bình dị, không hoa, không quà, chỉ có những cánh thư gửi qua đường giao liên và nỗi nhớ khắc khoải dành cho nhau. Trước giờ hành quân vào chiến trường Sài Gòn - Gia Định, người lính trẻ nhìn người con gái mình yêu và hỏi một câu giản dị: "Giờ em chịu tui không? Chịu thì đánh xong trận này tui về, tui ra mắt ba má rồi cưới em." Bà Lệ chỉ khẽ gật đầu. Chính cái gật đầu ấy đã trở thành lời hẹn gắn chặt cả cuộc đời của một người con gái. Sau ngày chia tay, những lá thư từ chiến trường lần lượt gửi về. Vì không biết chữ, mỗi khi nhận thư, bà phải nhờ người khác đọc giúp. Thương người yêu, bà quyết tâm tập viết. Đêm nào dưới ánh đèn dầu leo lét, bà cũng cặm cụi đồ từng nét chữ. Hết trang giấy này đến trang giấy khác, bà chỉ viết duy nhất một cái tên: Quên. Viết để nhớ. Viết để chờ. Viết để nuôi hy vọng một ngày người lính sẽ trở về. Rồi những cánh thư thưa dần... Sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, thư bặt vô âm tín. Năm 1977, gia đình nhận giấy báo tử. Người lính năm nào đã nằm lại chiến trường, nhưng hài cốt vẫn chưa được tìm thấy. Với nhiều người, đó là dấu chấm hết. Nhưng với bà Lệ, tình yêu chưa bao giờ kết thúc. Bà tìm đến mẹ của liệt sĩ, xin được nhận làm con dâu để thay ông báo hiếu cha mẹ. Cảm động trước tấm lòng son sắt, mẹ ông Quên trao cho bà một đôi bông tai và chiếc nhẫn vàng như của hồi môn muộn màng, thay con trai cưới vợ. Từ đó, dù chưa một lần mặc áo cưới, bà vẫn mang danh con dâu họ Huỳnh. Gần nửa thế kỷ, bà đều đặn về nhà chồng lo giỗ chạp, hương khói cho cha mẹ và người lính đã hy sinh. Bà từ chối mọi cuộc mai mối, ở vậy suốt gần 60 năm chỉ để giữ trọn một lời hẹn năm xưa. Đến tháng 7 năm 2026, khi lực lượng chức năng tìm thấy những hài cốt và di vật tại Công viên Lê Thị Riêng, nhiều thông tin bước đầu trùng khớp với liệt sĩ Huỳnh Văn Quên. Dù kết quả giám định ADN vẫn đang được thực hiện, tia hy vọng sau gần sáu thập kỷ chờ đợi đã một lần nữa thắp sáng. Trong làn khói hương trước bàn thờ người lính trẻ, người phụ nữ tóc đã bạc trắng, đôi tay run run vuốt nhẹ tấm bằng Tổ quốc ghi công. Rồi bằng giọng nói nghẹn ngào, bà khẽ đáp lại lời cầu hôn còn dang dở từ gần sáu mươi năm trước: "Tui chịu cưới rồi... ông về nghen." Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ khiến hàng triệu trái tim lặng đi. Có những cuộc tình không được viết bằng váy cưới và nhẫn cưới, mà được viết bằng sự thủy chung, bằng những năm tháng đợi chờ, bằng nước mắt và lòng son không bao giờ đổi thay. Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Còn bà Nguyễn Thị Lệ đã dành trọn phần đời còn lại để giữ gìn lời hẹn với người mình yêu. Đó không chỉ là một chuyện tình đẹp, mà còn là biểu tượng của sự thủy chung, của lòng son sắt và của những hy sinh thầm lặng mà chiến tranh đã để lại cho dân tộc Việt Nam. Xin cúi đầu tri ân người liệt sĩ đã ngã xuống vì độc lập của Tổ quốc. Và cũng xin cúi đầu trước người vợ chưa cưới đã dành gần sáu mươi năm cuộc đời để chờ một người không bao giờ trở lại, nhưng chưa bao giờ rời khỏi trái tim mình. #vietnam #nguoichiensiquankhu9 #bodoicuho #quandoinhandanvietnam

About