︎ :
mình có 1 nic, bọn mình quen nhau 9 năm, yêu nhau 8 năm, 8 năm không hề có cãi vã, chỉ có hờn dỗi ở phía mình thôi, mình từng nghĩ đây là mối tình đầu cũng là tốt nhất mà mình có, nhưng chợt 1 hôm bọn mình đi chùa, mình phát hiện anh bạn mình thương không chỉ riêng của mình nữa, mình đã có 1 tháng suy nghĩ lại mọi thứ và mình thấy không thể cứu vãn được nữa, mình chẳng biết anh giấu bao lâu nhưng chắc chắn thời gian k ít, mình lúc đó có thể là suy sụp tinh thần vì mình cứ day dứt 8 năm, mình đã từng có suy nghĩ cạnh nhau 8 năm, chỉ cần họ thay đổi 1 chút là nhận ra ngay, nhưng mình đã sai. Mình chẳng biết mọi chuyện sai từ lúc nào, nhưng lúc đó mình thật sự đã yêu anh, yêu anh với 1 tâm hồn non nớt của đứa trẻ, mình yêu anh bằng tất cả nhưng gì mình biết và mọi thứ mình có, mình thật sự chưa từng nghĩ sẽ có ngày bọn mình chia tay, mình là người ngỏ lời chia tay, anh ấy tỏ ra rất tiếc và lưu luyến mối tình này, mình biết, mình biết chứ, mọi thứ là diễn cho người khác thấy anh ấy là nạn nhân trong câu chuyện của bọn mình. Mình thật sự đã từng có suy nghĩ chỉ cần trưởng thành thêm 1 chút, bọn mình sẽ công khai, nhưng mọi thứ đã không thành như mình muốn. Mình tiếc, mình tiếc chứ, nhưng mình chẳng biết làm gì nữa, mình buồn, mình đùa với tất cả mọi người rằng mối tình bỏ thì thôi, nhưng mấy ai buông được người mình yêu những 8 năm? Nếu anh đọc được những dòng này, em mong anh đừng tìm đến em nữa, em dần học được cách xoá anh khỏi hiện tại và tương lai cũng vậy, đừng cố gán em vào cái quá khứ, em tôn trọng quá khứ, vì em tin, em tin rằng lúc đó anh yêu em thật lòng, chỉ là hiện em và anh không còn phù hợp với nhau nữa. 260707
2026-07-07 14:41:29