@nguyn._.yoo: Tiếng thuỷ tinh vỡ vang vọng khắp đại sảnh. Những mảnh thuỷ tinh lấp lánh lăn qua nền đá cẩm thạch, dừng lại dưới chân người vừa trở về. Martin vẫn ngồi yên. Thậm chí, nụ cười nơi khóe môi cũng chưa từng nhạt đi. "Đã lâu không gặp." Giọng anh vẫn dịu như ngày nào. Giống đến mức James bỗng cảm thấy xa lạ. Ba năm. Ba năm đủ để một đứa trẻ trưởng thành. Đủ để một vị Công tước tương lai học cách giấu cảm xúc sau lớp lễ nghi hoàn hảo nhưng không đủ để quên một giọng nói. James nhìn người trước mặt rất lâu. Cuối cùng mới cất tiếng. "...Martin." "Hửm?" "Cậu..." "...về thật rồi." James tiến thêm một bước. "Tất cả mọi người đều nói..." "...cậu đã chết." "Có chuyện đó sao?" Martin khẽ nghiêng đầu. "Nếu tớ đang đứng ở đây." "Thì những lời ấy hẳn là sai rồi." Anh nói nhẹ nhàng đến mức khiến James không thể phản bác. Đôi mắt màu hổ phách lặng lẽ nhìn anh. Bình yên. Yên tĩnh. Đẹp như một bức chân dung được treo suốt hàng trăm năm trong viện bảo tàng. "James." Martin đứng dậy. "Ngồi xuống đi." "Tớ pha trà cho cậu." "Không cần đâu." "Vẫn là Earl Grey nhé?" "..." Chiếc bàn ăn dài đến mức ánh nến ở đầu bên kia chỉ còn là những đốm sáng mờ nhạt. Martin tự tay rót trà. Động tác vẫn thanh nhã như những năm tháng còn ở Học viện Quý tộc St. Edmund. "Tớ nhớ cậu không thích trà quá đắng." "Bỏ thêm một thìa mật ong nha." "Bánh quy nên ăn cùng với mứt cam." "À..." Martin khựng lại. Khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười. "Hôm nay đáng tiếc thật." "Hết mứt cam mất rồi." James siết chặt găng tay. Từng điều Martin nói đều đúng. Đúng đến mức đáng sợ. Đó đều là những thói quen chỉ người thân thiết nhất mới biết. Vậy mà... Không hiểu sao. Anh lại có cảm giác người trước mặt đang đọc từng dòng ký ức của mình, rồi lặp lại chúng một cách hoàn hảo. Martin đặt tách trà xuống. Chiếc thìa bạc chạm vào thành sứ phát ra một tiếng "ting" rất nhỏ. "Đúng như lời hứa." Anh đứng dậy. Bộ vest đen ôm lấy thân hình cao ráo, hoàn toàn không còn dáng vẻ gầy gò của thiếu niên năm ấy. James vô thức lùi nửa bước. Động tác rất nhỏ. Nhưng Martin vẫn nhìn thấy. Ánh mắt anh khẽ tối đi rồi lại nhanh chóng trở về dịu dàng như cũ. "Cậu sợ tớ sao?" "..." "Cũng phải ha." Martin khẽ cười. "Tớ thay đổi nhiều quá." James không đáp. Anh chỉ nhìn. Nhìn thật kỹ làn da từng tái nhợt nay đã mang sắc hồng nhàn nhạt, đôi môi không còn trắng bệch, hơi thở đều đặn không một tiếng ho, không một lần phải vịn vào ghế để lấy lại sức. Giống như thể... Con người của ba năm trước chưa từng tồn tại. "Cậu khỏe lại rồi." James khẽ nói. Martin cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình. "Có vẻ vậy." "Tớ khỏe lắm." "Đến chính tớ cũng thấy lạ." Một khoảng lặng kéo dài. Ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi. Martin bước đến gần khung cửa kính. Ánh chiều tà phủ lên mái tóc vàng của anh một thứ màu nhạt nhẽo. "Albion vẫn đẹp như ngày tớ rời đi." "Chiến trường thì không được như vậy." James siết chặt bàn tay. "Cậu đã gặp chuyện gì sao?" Martin nghiêng đầu. "Một câu chuyện rất dài đó." "Tớ muốn nghe." "Không được đâu." Martin mỉm cười. "Nghe xong." "...cậu sẽ không thích đâu." James bước thêm một bước. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy một cánh tay. "Mọi người đâu rồi?" Martin im lặng. "Gia chủ Edwards." "..." "Phu nhân." "..." "Em trai cậu." Nụ cười trên môi Martin vẫn không đổi. "Tớ không biết nữa." James khẽ cau mày. "Không biết?" Martin khẽ mỉm cười. "Bọn họ không còn ở đây nữa rồi." James chau mày. "Ý cậu là gì?" Martin nhìn ra khu vườn phủ tuyết ngoài cửa sổ. Những khóm hồng năm nào vẫn nở. Chỉ có điều... Không một người làm vườn chăm sóc chúng. Cả dinh thự vắng lặng như thể nơi này đã bị bỏ quên từ rất lâu mà chẳng ai thèm dòm ngó tới. "Tớ trở về." "Mà chẳng có ai vui cả." "Cha bảo..." "...người trở về không thể nào là tớ." "Em trai nói..." "...giá như người chết ở biên giới thật sự là tớ." "Buồn ghê nhỉ?" _______ Cmt. Ông zị thần xh ơi con mún đc xh. #Marjames #pov #fypシ゚viral #ilovetiktok #xh

୨ৎnguyn._yoo୨ৎ
୨ৎnguyn._yoo୨ৎ
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 06 July 2026 15:20:16 GMT
3989
731
17
23

Music

Download

Comments

xinloi_vianhquadepchai
maximoi :
ui k stan MJ mà cũng phải mò vô trang bà tìm p2 luôn á =))) thích cái pov này quss xh lẹ i
2026-07-07 02:27:24
2
leeisi_khaa
kẹo muối ớt :
t đã đọc hết 2p và ôi cái pov này hay vicieo ấy sốp ơi😭😭văn phong hay lắm ạ,bối cảnh truyện cũng hay nữa,cốt truyện mang cảm giác khá u ám(ờm theo t cảm thấy là v)rợn rợn nhưng mà cuốn kiểu j â,nói chung mấy pov của sốp hợp gu t vch😭👏👏
2026-07-06 16:36:21
1
zia.luv_21
나는 인간이다🍋 :
ê,cái vibe này.....
2026-07-07 02:30:40
1
nguyn._.yoo
୨ৎnguyn._yoo୨ৎ :
Giọng anh bình thản đến mức đáng sợ. Như thể đang kể về một cơn mưa hay một buổi trà chiều chứ không phải sự biến mất kì lạ của cả một gia tộc. James nhìn sâu vào mắt Martin. Đôi mắt màu hổ phách ấy vẫn đẹp. Vẫn trong trẻo. Nhưng... Chúng tĩnh lặng quá. Giống mặt hồ mùa đông không gợn lấy một con sóng. Đúng lúc ấy. Chiếc đồng hồ quả lắc điểm sáu giờ. Martin bỗng quay đầu. "James." "Có chuyện gì?" "Cậu còn nhớ lời hứa của chúng ta không?" James khựng lại. Martin chậm rãi bước tới chiếc máy hát đặt trong góc phòng. Anh đặt lên đó một chiếc đĩa than cũ. Tiếng kim chạm mặt đĩa. Rồi... Âm thanh của một bản Waltz chậm rãi lan khắp căn phòng. James mở to mắt. "Martin..." "Tớ nhớ." Martin quay người. Động tác tao nhã như một quý ông được đào tạo từ thuở nhỏ. Anh cúi mình. Đưa bàn tay phải về phía James. Ánh lửa trong lò sưởi phản chiếu lên chiếc nhẫn bạc nơi ngón áp út. "Tớ từng hứa." "Nếu trở về." "...chúng ta sẽ nhảy hết một bản Waltz." James nhìn bàn tay ấy. Ba năm trước. Chỉ mới bước thứ tư. Martin đã phải ôm ngực vì khó thở. Vậy mà hôm nay... Anh đứng đó. Thẳng lưng. Bình thản. Không một nhịp thở gấp. Không một tiếng ho. James chậm rãi đặt tay mình lên tay Martin. Bản nhạc bắt đầu. Một. Hai. Ba. Martin dẫn rất nhẹ. Từng bước chân hoàn hảo đến không một sai sót. Anh xoay người. Đỡ lấy James. Lại xoay thêm một vòng. Mọi động tác đều chính xác. Đẹp đến mức... Giống như anh đã nhảy điệu Waltz này hàng nghìn lần. James lặng người. Ba năm trước. Martin còn chẳng thể bước nổi đến bước thứ tư. Vậy mà hôm nay. Anh nhảy trọn cả bản nhạc. Không mệt mỏi. Không dừng lại. Không cần nghỉ ngơi. Bản Waltz khép lại trong một khoảng lặng kéo dài. Không ai buông tay trước. Cũng không ai lên tiếng. Chỉ có ánh lửa trong lò sưởi lặng lẽ lay động, hắt lên hai chiếc bóng đang chồng lên nhau trên nền đá cẩm thạch. Martin vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu. Đó là nghi thức của một quý ông sau khi kết thúc một điệu nhảy. Hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức James thấy lồng ngực mình bỗng nặng trĩu. Ba năm trước... Martin còn chẳng thể đứng vững quá vài phút.
2026-07-06 15:21:34
14
nguyn._.yoo
୨ৎnguyn._yoo୨ৎ :
xhxhxxhh @TikTok
2026-07-06 15:22:52
1
nguyn._.yoo
୨ৎnguyn._yoo୨ৎ :
no flop plssss @TikTok
2026-07-06 15:22:26
0
kkaeo09
kkaeo09 :
tim hộ mình 3 vid đầu đc k ạ, chúc bn xh ạ
2026-07-07 12:03:25
1
To see more videos from user @nguyn._.yoo, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About