@giggii747: ลงอีกรอบถ้าตามนี้ ผ่านไป 3/4 ระนะ ฮึ่ยๆค่ะทุกคนรอดูต่อไปน้าาา สปอย: ช่วงเกาะจะหนักหน่วงมากทุกคน เตรียมใจกันไว้ก่อน และตั้งความคาดหวังไว้ล่วงหน้า โจวไม่ได้เปลี่ยนใจไปหาใคร แต่ทิศทางหลักของเรื่องมีการเปลี่ยนแปลงบางอย่าง สิ่งที่เกิดขึ้นคือ หลิวหลิวเห็นเฉินตันฉีกับโจวนัดเดทกันตลอด จนเธอเริ่มคิดจะถอยออกมา คนที่ปล่อยสปอยล์บอกว่า หลิวหลิวเคยพูดเองว่าเธอเป็นคนที่บางครั้งก็ขี้กลัว และ เธอไม่อยากแข่งขันแย่งผู้ชายกับผู้หญิงคนอื่น (雌竞) จริง ๆ ผู้ชายคนที่ 5 และคนที่ 6 จะเปลี่ยนเป้าหมายไปจีบผู้หญิงคนที่ 6 ประเด็นหลักเลยจะกลายเป็น โจวโหย่วหลิง (ZYL) จะตามง้อและตามจีบหลิวหลิวยังไง ในรายการอาจมีฉากที่ หลิวหลิวบอกให้เฉินตันฉีเลือกก่อน ส่วนตัวเองตั้งใจจะไปอยู่ข้าง "พี่ต่ง" (เหมือนอยู่ในโซนปลอดภัย) เพื่อรอจบรายการ หลิวหลิวคิดจะถอนตัวจากความสัมพันธ์นี้แล้ว พอหลิวหลิวถอย... โจวกลับยิ่งพังหนักกว่าเดิม จากนั้นเรื่องถึงค่อยพลิกกลับ ประมาณ EP7 ตอนท้าย (7下) เป็นต้นไปจะเริ่มหวาน สิ่งที่ยืนยันได้คือ คู่เฉินตันฉี–โจว เป็นสิ่งที่ทีมตัดต่อรายการ (JMZ) พยายามยัดเยียด ถ้าหลิวหลิวไม่เลือกโจว ก็ไม่มีระบบให้คนมาใหม่แย่งโจวได้แล้ว เพราะสิทธิ์แย่งเดทของคนมาใหม่ใช้ไปแล้วครั้งหนึ่งบนเครื่องบิน ส่วนกติกาแย่งเดทครั้งหลังนั้น ทุกคนเพิ่งมารู้กันบนเตียงในคืนนั้นเอง ซึ่งมันดันเกิดขึ้น พอดีกับช่วงที่โจวกับหลิวหลิวเพิ่งเริ่มยืนยันความรู้สึกต่อกัน หลังจากนั้น โจวกับหลิวหลิวแทบไม่มีเดทตอนกลางวันด้วยกันเลย หลิวหลิวก็เห็นเฉินตันฉีเดินหน้าจีบโจวอย่างเต็มที่ โจวก็โฟกัสตันฉี หลิวหลิวเป็นผู้หญิงที่ เกลียดการแย่งผู้ชายที่สุดในรายการ เธอไม่อยากทำให้ความสัมพันธ์กับเฉินตันฉีแย่ลง ดังนั้นเธอจึงเลือกจะถอย เมื่อหลิวหลิวถอย... โจวก็ยิ่งเสียใจและพังหนัก ส่วนหลิวหลิวเอง ก็ไม่ได้ตอบรับผู้ชายคนที่ 5 และคนที่ 6 เพราะทั้งสองคนเปลี่ยนไปชอบผู้หญิงคนที่ 6 แล้ว เธอจึงเตรียมใจว่าจะต้องจบรายการเพียงลำพัง . . . . โดยรวมทิศทางของเรื่องประมาณนี้ คนปล่อยสปอยล์มองว่า สิ่งที่หลิวหลิวต้องเลือก คือ "ความรัก" หรือ "มิตรภาพกับเฉินตันฉี" เป็นช่วงที่ทรมานมาก . . . . . ถ้าไม่ใช่เพราะ โจวโหย่วหลิงปล่อยหลิวหลิวไม่ลงจริง ๆ คู่นี้ก็คงไม่มีทางได้ลงเอย สุดท้ายเขาบอกแฟนคลับว่า จะบ่นหรือกดดัน "ลุงหม่าล่า" (น่าจะหมายถึงโจว) เรื่องการวางขอบเขตความสัมพันธ์ก็ได้ แต่ อย่าสงสัยในความรักของเขา ถ้าจะไปพูด ก็ควรไปพูดทางข้อความส่วนตัว อีกทั้งหัวหน้ากลุ่มแฟนคลับยังบอกว่า ผู้ชายคนอื่น ๆ ต่างก็ไปจีบผู้หญิงคนที่ 6 แล้ว ส่วนหลิวหลิว... อาจตัดสินใจยอมแพ้แล้ว ในแฟ้มข้อมูลส่วนตัวของเธอเองก็เคยเขียนไว้ว่า เธอเคยคิดถึงการถอนตัวจากรายการ แต่ทั้งหมดนี้เป็นเหมือน "การฉีดยาป้องกันไว้ก่อน" (预防针) ให้แฟน ๆ เตรียมใจ เพราะจริง ๆ แล้ว ฉากหวานยังมีอีกเยอะมาก ขอให้ทุกคนรอดูและเมื่อถึงตอนนั้น ขอให้ทุกคนมีสติ คู่ โจว–หลิว (柳周) ยังเป็นคู่ที่มีโมเมนต์หวานอีกเยอะ และที่สำคัญที่สุด... #liuzhou #datingshow #loveactually5 #fyp #chinesedatingshow

🩵💙Giggii💙🩵
🩵💙Giggii💙🩵
Open In TikTok:
Region: TH
Tuesday 07 July 2026 05:24:18 GMT
15408
315
30
10

Music

Download

Comments

mokeee97
🐶 :
ยังยืนยันคำเดิมคนอื่นจะนอยจะถอยก็แล้วแต่ แต่เราจะอยู่กับหลิวโจวจนจบ 🥰🥰🥰
2026-07-07 05:29:18
15
fazura_muhd
siszura :
I think this couples not endgames.youling choice daiky.in interview fire he choose daiky.back in Shanghai he still with Daiky
2026-07-07 05:45:01
1
makhulet080
蜜*honey🥰 :
This is healing era good to know have a good friend on your side LiuLiu 😊
2026-07-07 05:41:52
2
ingon02
ingon02 :
รักพี่ต่งมากให้คำปรึกษาชี้แนะและให้กำลังใจน้องเสมอ พี่ต่งเป็นผุ้ชายอบอุ่นและใจเย็นที่สุด❤️❤️❤️
2026-07-07 05:28:23
10
oreo.b36
Birdy🐒♠️ :
อธิบายจนเหนื่อยแม่555😂😂
2026-07-07 08:42:45
4
shop.34laily
SHOP34 :
aku masih di kapal liuzhou🥰💙
2026-07-07 05:34:22
9
yupapon008
P_payu08 :
ไปกันต่อคร้า🥰
2026-07-07 05:35:26
5
klepon444
Fy :
sepertinya tidak ada harapan lagi karna youling lebih condong ke Tanqi sekarang...😭tetapi yang penting Liu Liu bahagia...
2026-07-07 05:40:32
3
juneandbb
( 조정) 🐍🐍🅱️🅱️ :
เราจะอยู่😂😂😂
2026-07-07 05:33:14
2
sarammr_2_8
Sara28 :
ก็ยังอยู่เรือนี้ ต่อให้ปากจะไล่ท่านประธานก็เถอะ
2026-07-07 05:35:07
5
mee18428
🐼 :
บอกตอนจบที่ตอนนี้ตับพังมาก🥺🥺
2026-07-07 09:03:01
0
.ghdf6
บอล ghdf :
🥰🥰🥰
2026-07-07 05:26:19
0
noime1995
노이메🦋🇵🇭 :
🥰🥰🥰
2026-07-07 19:57:31
0
To see more videos from user @giggii747, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những mối quan hệ ngay từ đầu đã không được sinh ra để có tên, chỉ được sinh ra để giấu. Và càng giấu lâu, người ta càng tự nhầm rằng đó là tình yêu. Nhưng thật ra, nó không phải tình yêu. Nó chỉ là sự tồn tại trong im lặng, nơi một người cố sống như thể mình có vị trí, còn người kia thì cố giữ mọi thứ không bị lộ ra ánh sáng. Và càng cố giữ, càng dễ quên mất rằng: không được gọi tên thì vốn dĩ chưa từng là thuộc về nhau. Bạn không chen vào một cuộc hôn nhân. Bạn chỉ đang sống trong phần đời không có chỗ đứng của mình, nơi sự tồn tại của bạn phải được tính bằng im lặng. Họ nói họ thương bạn, nhưng họ vẫn về nhà với người khác. Họ nói họ không hạnh phúc, nhưng họ vẫn chọn không rời đi. Họ nói tương lai có bạn, nhưng hiện tại của họ chưa từng thuộc về bạn. Sự thật không nằm trong lời hứa, mà nằm trong những lần họ đứng dậy đúng giờ để trở về nơi thuộc về họ. Còn bạn thì học cách quen với việc bị bỏ lại đúng lúc họ phải sống cuộc đời thật của mình. Có những ngày bạn không còn phân biệt được đâu là yêu, đâu là thói quen. Chỉ biết rằng mình vẫn đang ở lại, vẫn đang chờ, vẫn đang tự thuyết phục bản thân rằng mọi thứ rồi sẽ khác. Nhưng càng chờ lâu, bạn càng hiểu một điều: không có điều gì tự nhiên trở nên rõ ràng trong một mối quan hệ vốn được xây dựng từ sự mập mờ. Điều khiến con người ta kiệt quệ không phải là chờ đợi. Mà là chờ đợi trong trạng thái biết chắc mình không có quyền đòi hỏi, không có quyền ghen, không có quyền công khai, không có quyền tồn tại một cách trọn vẹn. Bạn không phải người thứ hai. Bạn chỉ là người không có vị trí trong cuộc đời của họ, nhưng lại đang cố sống như thể mình có một chỗ đứng rõ ràng. Người ta không giấu bạn vì yêu. Người ta giấu bạn vì nếu công khai bạn, mọi thứ sẽ đổ vỡ. Và bạn hiểu điều đó, nên bạn im lặng, rồi gọi sự im lặng đó là hy sinh. Có những lúc bạn không còn muốn thắng hay thua nữa. Chỉ muốn một câu trả lời rõ ràng: mình đang là gì trong cuộc đời họ? Nhưng rồi bạn lại tự nuốt câu hỏi đó xuống, vì bạn sợ câu trả lời. Nếu họ thật sự muốn chọn bạn, họ đã không để bạn sống trong trạng thái phải chờ được chọn mỗi ngày. Có những khoảnh khắc rất nhỏ: một cuộc gọi vội, một tin nhắn lén, một lời nhớ được gửi đi giữa hai cuộc đời. Và bạn bám vào những thứ đó như bằng chứng rằng mình đang được yêu. Nhưng tình yêu không được đo bằng những khoảng thời gian giấu giếm. Tình yêu không cần phải xin phép để tồn tại. Thứ bạn đang sống cùng không phải là tình yêu, mà là những mảnh vụn của một người không thể toàn tâm dành cho bạn. Và điều nguy hiểm nhất là bạn bắt đầu quen với việc chỉ được yêu một nửa, rồi tự thuyết phục mình rằng một nửa đó cũng là đủ. Không. Nó không đủ. Nó chỉ khiến bạn quên mất cảm giác được chọn một cách rõ ràng là như thế nào. Có những người nghĩ mình đang chờ đợi một cái kết. Nhưng thực ra họ đang bị giữ lại trong một câu chuyện không có chương cuối. Người có thể bỏ gia đình để đến với bạn, cũng là người có thể rời bạn vào một ngày khác khi mọi thứ không còn thuận lợi. Và khi đó, bạn sẽ hiểu: bạn không phải là ngoại lệ, bạn chỉ là một lựa chọn tạm thời trong một đời người vốn đã có sẵn đường lui. Thứ đau nhất không phải là bạn yêu sai người, mà là bạn biết rõ ngay từ đầu nhưng vẫn chọn ở lại rồi tự gọi đó là định mệnh. Có những năm tháng không biến mất. Chúng chỉ nằm lại như một khoảng đời treo lơ lửng: không danh phận, không kết quả, không cách nào gọi là “đã từng thuộc về nhau”. Và có những nỗi đau không đến từ việc bị bỏ rơi, mà đến từ việc bạn tự ở lại quá lâu trong một nơi vốn không thuộc về mình, đến mức quên mất cảm giác được chọn là như thế nào. Đến cuối cùng, thứ bạn mất không chỉ là một người, mà là chính bạn của những ngày đầu tiên còn biết tự trọng. Đừng nhầm lẫn việc được nhớ đến trong bóng tối với việc được chọn đứng dưới ánh sáng. Nếu một tình yêu buộc bạn phải lùi lại để nó tồn tại, thì vấn đề không nằm ở sự cố gắng của bạn, mà nằm ở vị trí bạn đang cố bám vào. Rời đi không phải vì hết yêu, mà vì cuối cùng cũng nhận ra: không thể xây một cuộc đời từ những thứ luôn phải giấu đi.
Có những mối quan hệ ngay từ đầu đã không được sinh ra để có tên, chỉ được sinh ra để giấu. Và càng giấu lâu, người ta càng tự nhầm rằng đó là tình yêu. Nhưng thật ra, nó không phải tình yêu. Nó chỉ là sự tồn tại trong im lặng, nơi một người cố sống như thể mình có vị trí, còn người kia thì cố giữ mọi thứ không bị lộ ra ánh sáng. Và càng cố giữ, càng dễ quên mất rằng: không được gọi tên thì vốn dĩ chưa từng là thuộc về nhau. Bạn không chen vào một cuộc hôn nhân. Bạn chỉ đang sống trong phần đời không có chỗ đứng của mình, nơi sự tồn tại của bạn phải được tính bằng im lặng. Họ nói họ thương bạn, nhưng họ vẫn về nhà với người khác. Họ nói họ không hạnh phúc, nhưng họ vẫn chọn không rời đi. Họ nói tương lai có bạn, nhưng hiện tại của họ chưa từng thuộc về bạn. Sự thật không nằm trong lời hứa, mà nằm trong những lần họ đứng dậy đúng giờ để trở về nơi thuộc về họ. Còn bạn thì học cách quen với việc bị bỏ lại đúng lúc họ phải sống cuộc đời thật của mình. Có những ngày bạn không còn phân biệt được đâu là yêu, đâu là thói quen. Chỉ biết rằng mình vẫn đang ở lại, vẫn đang chờ, vẫn đang tự thuyết phục bản thân rằng mọi thứ rồi sẽ khác. Nhưng càng chờ lâu, bạn càng hiểu một điều: không có điều gì tự nhiên trở nên rõ ràng trong một mối quan hệ vốn được xây dựng từ sự mập mờ. Điều khiến con người ta kiệt quệ không phải là chờ đợi. Mà là chờ đợi trong trạng thái biết chắc mình không có quyền đòi hỏi, không có quyền ghen, không có quyền công khai, không có quyền tồn tại một cách trọn vẹn. Bạn không phải người thứ hai. Bạn chỉ là người không có vị trí trong cuộc đời của họ, nhưng lại đang cố sống như thể mình có một chỗ đứng rõ ràng. Người ta không giấu bạn vì yêu. Người ta giấu bạn vì nếu công khai bạn, mọi thứ sẽ đổ vỡ. Và bạn hiểu điều đó, nên bạn im lặng, rồi gọi sự im lặng đó là hy sinh. Có những lúc bạn không còn muốn thắng hay thua nữa. Chỉ muốn một câu trả lời rõ ràng: mình đang là gì trong cuộc đời họ? Nhưng rồi bạn lại tự nuốt câu hỏi đó xuống, vì bạn sợ câu trả lời. Nếu họ thật sự muốn chọn bạn, họ đã không để bạn sống trong trạng thái phải chờ được chọn mỗi ngày. Có những khoảnh khắc rất nhỏ: một cuộc gọi vội, một tin nhắn lén, một lời nhớ được gửi đi giữa hai cuộc đời. Và bạn bám vào những thứ đó như bằng chứng rằng mình đang được yêu. Nhưng tình yêu không được đo bằng những khoảng thời gian giấu giếm. Tình yêu không cần phải xin phép để tồn tại. Thứ bạn đang sống cùng không phải là tình yêu, mà là những mảnh vụn của một người không thể toàn tâm dành cho bạn. Và điều nguy hiểm nhất là bạn bắt đầu quen với việc chỉ được yêu một nửa, rồi tự thuyết phục mình rằng một nửa đó cũng là đủ. Không. Nó không đủ. Nó chỉ khiến bạn quên mất cảm giác được chọn một cách rõ ràng là như thế nào. Có những người nghĩ mình đang chờ đợi một cái kết. Nhưng thực ra họ đang bị giữ lại trong một câu chuyện không có chương cuối. Người có thể bỏ gia đình để đến với bạn, cũng là người có thể rời bạn vào một ngày khác khi mọi thứ không còn thuận lợi. Và khi đó, bạn sẽ hiểu: bạn không phải là ngoại lệ, bạn chỉ là một lựa chọn tạm thời trong một đời người vốn đã có sẵn đường lui. Thứ đau nhất không phải là bạn yêu sai người, mà là bạn biết rõ ngay từ đầu nhưng vẫn chọn ở lại rồi tự gọi đó là định mệnh. Có những năm tháng không biến mất. Chúng chỉ nằm lại như một khoảng đời treo lơ lửng: không danh phận, không kết quả, không cách nào gọi là “đã từng thuộc về nhau”. Và có những nỗi đau không đến từ việc bị bỏ rơi, mà đến từ việc bạn tự ở lại quá lâu trong một nơi vốn không thuộc về mình, đến mức quên mất cảm giác được chọn là như thế nào. Đến cuối cùng, thứ bạn mất không chỉ là một người, mà là chính bạn của những ngày đầu tiên còn biết tự trọng. Đừng nhầm lẫn việc được nhớ đến trong bóng tối với việc được chọn đứng dưới ánh sáng. Nếu một tình yêu buộc bạn phải lùi lại để nó tồn tại, thì vấn đề không nằm ở sự cố gắng của bạn, mà nằm ở vị trí bạn đang cố bám vào. Rời đi không phải vì hết yêu, mà vì cuối cùng cũng nhận ra: không thể xây một cuộc đời từ những thứ luôn phải giấu đi.

About