Kiếp Rêu Xanh :
Biết Em Có Còn Thương Nhớ Tôi Không:
Có những cuộc tình đã khép lại từ rất lâu, nhưng ký ức thì chưa bao giờ chịu ngủ yên. Có những người đã quay lưng bước về phía bình yên của riêng mình, còn một người vẫn lặng lẽ đứng lại nơi con đường cũ, mang theo nỗi nhớ dài hơn cả những tháng năm đã qua. Mỗi đêm buông xuống, giữa khoảng lặng của đất trời, tôi lại tự hỏi: Biết em có còn thương nhớ tôi không? Chỉ một câu hỏi giản đơn, nhưng chất chứa biết bao nỗi niềm không lời đáp.
Ngày em rời đi, em mang theo cả mùa xuân của cuộc đời tôi. Những lời hẹn ước từng tưởng sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường, nay chỉ còn là tiếng vọng xa xăm trong miền ký ức. Tôi vẫn giữ những kỷ niệm ấy như giữ một đóa hoa đã úa màu, biết rằng chẳng thể nở lại, nhưng cũng chẳng nỡ buông tay. Có những đêm men rượu cay nơi đầu môi vẫn không thể làm nhạt đi hình bóng em. Nỗi nhớ cứ lặng lẽ lớn dần theo năm tháng, để rồi mái tóc bạc thêm vì đợi chờ, khóe mắt cay vì những giọt lệ âm thầm rơi giữa màn đêm.
Người ta vẫn bảo thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương. Nhưng có những vết thương không cần lành, bởi đó là dấu tích của một thời đã yêu bằng tất cả chân thành. Dẫu biết chúng ta không còn chung một lối, tôi vẫn mong ở một góc rất nhỏ trong tim em, vẫn còn sót lại chút dịu dàng dành cho mối tình năm cũ. Không cần em quay về, cũng chẳng dám níu kéo điều đã thuộc về quá khứ, chỉ mong một lần nào đó, khi vô tình nghe một bản nhạc cũ, nhìn cơn mưa chiều hay ngang qua con đường quen thuộc, em sẽ khẽ mỉm cười và nhớ rằng đã từng có một người yêu em bằng cả tuổi trẻ, bằng cả những tháng năm đẹp nhất của đời mình.
Nếu mai này mọi thứ đều phai nhạt theo gió, thì tôi chỉ xin giữ lại một điều duy nhất: ký ức về em. Bởi có những mối tình tuy dang dở, nhưng lại đẹp đến mức chẳng thể nào lãng quên. Và có lẽ, hạnh phúc lớn nhất của một người từng yêu không phải là được ở bên nhau mãi mãi, mà là dù năm tháng có đổi thay, trái tim vẫn còn đủ dịu dàng để nhớ về nhau bằng tất cả yêu thương, không oán trách, không hờn giận, chỉ còn lại một nỗi nhớ lặng thầm, sâu như biển đêm và dài như tiếng sóng mãi vỗ vào bến bờ của ký ức…
2026-07-30 13:40:17