Người kể chuyện :
Vãi, tôi cũng có 1 người bạn tri kỷ, cậu ấy tuy có điều kiện hơn tôi, nhưng chưa bao giờ khinh thường hay bỏ rơi tôi. Tôi chỉ được cái học tốt, thế là từ cấp 2 tới đh, nhà cậu ấy đều đóng tiền học cho tôi, chỉ vì nếu ko thì tôi sẽ phải nghỉ học. Rồi chúng tôi cùng thi đậu vào trường chuyên, cùng lớp chuyên, rồi cùng lên đh, tốt nghiệp rồi cùng nhau học thạc sĩ. Chúng tôi cứ thế ngày càng đi lên. Đến hôm nay, tôi phát hiện mình ung thư (chữa được), vẫn là cậu ấy bên cạnh, đốc thúc tôi chữa trị, luôn nhắc rằng tôi chính là 1 thành viên của gia đình cậu ấy nên nhất định phải sống. Đời này t thấy tuy có hơi sóng gió nhưng ông trời không bạc đãi t một xíu nào. Thành ra đọc bài này là lần thứ 3 hơn rồi, nhưng ko lần nào mà ko rơi nước mắt, vì hơn ai hết t hiểu được cái tình bạn này nó quá quý giá trong đời người mà ko phải ai cũng may mắn có được.
2026-07-08 04:57:25