@michael.orbiso:

Michael Orbiso
Michael Orbiso
Open In TikTok:
Region: PH
Tuesday 07 July 2026 12:01:28 GMT
1
2
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @michael.orbiso, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Cả hai Ba Con mình đội mũ cho đỡ ngại Ba nhé…” Con chọn chiếc mũ Việt Nam với lá cờ đỏ sao vàng, còn Ba đội chiếc mũ màu đen quen thuộc. Hai Ba Con lặng lẽ đi trong hành lang bệnh viện. Ba cõng con trên lưng, bước từng bước thật chậm… vì Ba biết lưng con vẫn còn đau sau lần chọc tủy. Chỉ cần Ba bước mạnh một chút thôi cũng sợ con nhói lên. Con vòng tay ôm chặt cổ Ba, má áp vào vai Ba ấm ấm. Một lúc sau con thủ thỉ: “Ba ơi… khám tim xong là con sắp khỏi rồi phải không? Con sắp được về nhà… con sắp được đi học rồi đúng không Ba?” Ba nghe mà cổ họng nghẹn lại. Bao nhiêu nỗi lo, bao nhiêu kết quả xét nghiệm, bao nhiêu đêm dài Ba Mẹ thức trắng… tất cả Ba giấu lại phía sau. Ba chỉ khẽ nói thật nhẹ: “Ừ… con cứ ôm chặt Ba nhé. Mọi chuyện ngoài kia Ba Mẹ lo hết.” Trên lưng Ba, con yên tâm hơn. Ba cảm nhận được con khẽ siết tay chặt hơn, rồi lại cười, lại nói chuyện líu lo như quên mất mình đang ở bệnh viện. Khoảnh khắc ấy Ba hiểu rằng… con cũng đang cố gắng mạnh mẽ theo cách của một đứa trẻ. Con không than đau, không khóc, chỉ mong thật nhanh khỏi bệnh để được về nhà, được gặp lại bạn bè, được quay lại lớp học mà con luôn nhắc đến. Và trên lưng Ba hôm nay… không chỉ là một cậu bé nhỏ. Đó là một chiến binh bé bỏng đang gồng mình đi qua những ngày tháng khó khăn nhất của cuộc đời.
“Cả hai Ba Con mình đội mũ cho đỡ ngại Ba nhé…” Con chọn chiếc mũ Việt Nam với lá cờ đỏ sao vàng, còn Ba đội chiếc mũ màu đen quen thuộc. Hai Ba Con lặng lẽ đi trong hành lang bệnh viện. Ba cõng con trên lưng, bước từng bước thật chậm… vì Ba biết lưng con vẫn còn đau sau lần chọc tủy. Chỉ cần Ba bước mạnh một chút thôi cũng sợ con nhói lên. Con vòng tay ôm chặt cổ Ba, má áp vào vai Ba ấm ấm. Một lúc sau con thủ thỉ: “Ba ơi… khám tim xong là con sắp khỏi rồi phải không? Con sắp được về nhà… con sắp được đi học rồi đúng không Ba?” Ba nghe mà cổ họng nghẹn lại. Bao nhiêu nỗi lo, bao nhiêu kết quả xét nghiệm, bao nhiêu đêm dài Ba Mẹ thức trắng… tất cả Ba giấu lại phía sau. Ba chỉ khẽ nói thật nhẹ: “Ừ… con cứ ôm chặt Ba nhé. Mọi chuyện ngoài kia Ba Mẹ lo hết.” Trên lưng Ba, con yên tâm hơn. Ba cảm nhận được con khẽ siết tay chặt hơn, rồi lại cười, lại nói chuyện líu lo như quên mất mình đang ở bệnh viện. Khoảnh khắc ấy Ba hiểu rằng… con cũng đang cố gắng mạnh mẽ theo cách của một đứa trẻ. Con không than đau, không khóc, chỉ mong thật nhanh khỏi bệnh để được về nhà, được gặp lại bạn bè, được quay lại lớp học mà con luôn nhắc đến. Và trên lưng Ba hôm nay… không chỉ là một cậu bé nhỏ. Đó là một chiến binh bé bỏng đang gồng mình đi qua những ngày tháng khó khăn nhất của cuộc đời.

About