@julinhacule: GOAT. #leomessi #messi #fcbarcelona #lionelmessi

juju ᶠᶜᵇ
juju ᶠᶜᵇ
Open In TikTok:
Region: BR
Tuesday 07 July 2026 18:46:24 GMT
18962
4302
95
659

Music

Download

Comments

gatinhosfpfos
Karen messi💘 :
ELE SEMPRE DECIDE
2026-07-07 19:02:56
110
marckvy_
ؘ :
não vi pelé, mas vi o 2° maior jogador da história do fultebol.
2026-07-07 22:46:29
40
ross.zx
Rossxz :
isoladamente o melhor e maior da história 👑
2026-07-07 19:08:50
13
fenandu_class
Fenandu_class :
2026-07-07 22:40:28
6
amandachristinee._
amandinha :
acho incrível como subestimam esse homem
2026-07-07 19:37:42
9
messizeteateofim
samuel :
o maior que eu já vi
2026-07-07 20:02:32
16
maxxx1234_
Maxxx :
É EMOCIONANTE VER ESSE CARA JOGAR
2026-07-07 19:36:46
7
may.not.hori1507
🐇 :
2026-07-07 22:32:10
4
junin00795
junin007 :
GOAT🤧💙❤️🔥
2026-07-07 19:30:49
2
allan_05_gk
ALLAN✋️😝🤚 :
incomparável
2026-07-07 20:31:36
1
piercelvrs
manu :
MUDOU O JOGO
2026-07-07 19:58:44
1
_anandanetto
nanda :
O MAIOOR
2026-07-07 20:11:53
2
rnsoares03
rnfé.750 :
the best
2026-07-07 20:50:07
1
To see more videos from user @julinhacule, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cuối đông năm ấy, sân Quốc Tử Giám phủ đầy lá bàng vàng úa. Lâm An – con trai một vị quan nhỏ ở phủ Thiên Trường – lần đầu lên kinh nhập học. Chàng hiền lành, ít nói, mang theo nỗi cô độc của người lần đầu xa nhà. Ngày đầu bước qua cổng tam quan, Lâm An vô tình va phải một người đang đứng đọc sách dưới gốc bàng. Chồng sách rơi xuống, tay chạm tay, khoảnh khắc ngắn ngủi mà khắc sâu cả đời. Người kia tên Minh Khang – học trò lớn hơn vài tuổi, trầm tĩnh, học giỏi, ánh mắt sâu như hồ thu. Từ lần gặp ấy, hai người trở thành bạn học chung bàn. Minh Khang thường lặng lẽ giúp Lâm An sửa chữ, che đòn thước khi chàng viết sai. Những buổi tối dưới hành lang đèn dầu lay lắt, hai người cùng đọc sách, nói chuyện vu vơ, mà lòng lại dần xích lại gần nhau. Tình cảm nảy nở âm thầm, không ai gọi tên. Một hôm trời mưa phùn, sân gạch trơn, Lâm An trượt ngã. Minh Khang vội kéo lại, ôm chặt vào lòng. Khoảng cách gần đến mức nghe rõ nhịp tim nhau. Lâm An bối rối gọi: “Huynh… buông ta ra…” nhưng Minh Khang chỉ khẽ đáp: “Ta sợ buông ra, đệ sẽ ngã thật.” Từ hôm đó, ánh nhìn giữa họ không còn giống trước. Xuân về, hoa gạo đỏ trời kinh thành. Quốc Tử Giám cho nghỉ Tết, học trò lần lượt về quê. Lâm An đứng trước cổng, lòng do dự. Nhà xa, đường nguy hiểm, mà điều khiến chàng chùn bước lại là nỗi không muốn rời Minh Khang. Khi Minh Khang hỏi, Lâm An chỉ nói khẽ: “Ta… không muốn về.” Sau một thoáng im lặng, Minh Khang đáp: “Vậy ở lại kinh thành cùng ta.” Một câu nói nhẹ nhàng mà khiến trái tim Lâm An rung động. Những ngày cận Tết, hai người cùng dạo chợ xuân. Phố phường đông vui, mai vàng chen giữa lụa đỏ, tiếng người cười nói rộn ràng. Lâm An cầm một cành mai nhỏ hỏi: “Huynh thấy đẹp không?” Minh Khang nhìn chàng thật lâu rồi nói: “Đẹp.” Lâm An tưởng huynh nói hoa, nhưng ánh mắt ấy lại hướng về chính mình. Đêm giao thừa, họ ở trong căn nhà gỗ nhỏ của Minh Khang ven kinh thành. Trên bàn chỉ có mâm bánh mứt đơn sơ, ấm trà sen nóng, nhưng không khí ấm áp lạ thường. Nhìn pháo hoa xa xa, Lâm An khẽ nói đây là lần đầu không ăn Tết cùng gia đình. Minh Khang rót trà, nhẹ nhàng đáp: “Từ nay ta sẽ ăn Tết cùng đệ.” Lời nói ấy khiến Lâm An lặng người. Cuối cùng, Minh Khang nắm tay chàng, thừa nhận: “Ta thích đệ.” Lâm An run rẩy, sợ hãi vì lễ giáo phong kiến, vì họ đều là nam nhân. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt chân thành ấy, chàng cũng không thể dối lòng. Nước mắt rơi xuống bàn tay đang nắm chặt, Lâm An khẽ nói: “Ta cũng vậy… ta không thể không nhớ huynh.” Giữa tiếng pháo giao thừa, hai người ôm nhau lần đầu tiên – lén lút nhưng ấm áp, như giấu cả mùa xuân trong tim. Tết năm đó, họ không có đại yến hay sum vầy đông đủ. Chỉ có căn nhà nhỏ, cành mai trước cửa và những lời hứa thì thầm. Sáng mùng một, Minh Khang treo câu đối, Lâm An đọc thành lời thơ do chính mình nghĩ ra. Khi Minh Khang hỏi, Lâm An cười: “Không phải trong sách… mà trong lòng ta.” Từ khoảnh khắc ấy, họ hiểu rằng tình cảm này không phải thoáng qua. Giữa thời phong kiến khắt khe, tình yêu của họ buộc phải giấu kín sau những ánh nhìn và cái chạm tay vụng về. Nhưng chính sự lặng thầm ấy khiến từng khoảnh khắc bên nhau trở nên quý giá. Một mùa xuân lén lút, một cái Tết giản dị, nhưng đủ để hai trái tim trẻ tuổi tin rằng chỉ cần còn nắm tay nhau, mọi mùa xuân sau này đều sẽ ấm áp. #bl #boyslove #cophongdammy #vietnamesebl #cophucvietnam
Cuối đông năm ấy, sân Quốc Tử Giám phủ đầy lá bàng vàng úa. Lâm An – con trai một vị quan nhỏ ở phủ Thiên Trường – lần đầu lên kinh nhập học. Chàng hiền lành, ít nói, mang theo nỗi cô độc của người lần đầu xa nhà. Ngày đầu bước qua cổng tam quan, Lâm An vô tình va phải một người đang đứng đọc sách dưới gốc bàng. Chồng sách rơi xuống, tay chạm tay, khoảnh khắc ngắn ngủi mà khắc sâu cả đời. Người kia tên Minh Khang – học trò lớn hơn vài tuổi, trầm tĩnh, học giỏi, ánh mắt sâu như hồ thu. Từ lần gặp ấy, hai người trở thành bạn học chung bàn. Minh Khang thường lặng lẽ giúp Lâm An sửa chữ, che đòn thước khi chàng viết sai. Những buổi tối dưới hành lang đèn dầu lay lắt, hai người cùng đọc sách, nói chuyện vu vơ, mà lòng lại dần xích lại gần nhau. Tình cảm nảy nở âm thầm, không ai gọi tên. Một hôm trời mưa phùn, sân gạch trơn, Lâm An trượt ngã. Minh Khang vội kéo lại, ôm chặt vào lòng. Khoảng cách gần đến mức nghe rõ nhịp tim nhau. Lâm An bối rối gọi: “Huynh… buông ta ra…” nhưng Minh Khang chỉ khẽ đáp: “Ta sợ buông ra, đệ sẽ ngã thật.” Từ hôm đó, ánh nhìn giữa họ không còn giống trước. Xuân về, hoa gạo đỏ trời kinh thành. Quốc Tử Giám cho nghỉ Tết, học trò lần lượt về quê. Lâm An đứng trước cổng, lòng do dự. Nhà xa, đường nguy hiểm, mà điều khiến chàng chùn bước lại là nỗi không muốn rời Minh Khang. Khi Minh Khang hỏi, Lâm An chỉ nói khẽ: “Ta… không muốn về.” Sau một thoáng im lặng, Minh Khang đáp: “Vậy ở lại kinh thành cùng ta.” Một câu nói nhẹ nhàng mà khiến trái tim Lâm An rung động. Những ngày cận Tết, hai người cùng dạo chợ xuân. Phố phường đông vui, mai vàng chen giữa lụa đỏ, tiếng người cười nói rộn ràng. Lâm An cầm một cành mai nhỏ hỏi: “Huynh thấy đẹp không?” Minh Khang nhìn chàng thật lâu rồi nói: “Đẹp.” Lâm An tưởng huynh nói hoa, nhưng ánh mắt ấy lại hướng về chính mình. Đêm giao thừa, họ ở trong căn nhà gỗ nhỏ của Minh Khang ven kinh thành. Trên bàn chỉ có mâm bánh mứt đơn sơ, ấm trà sen nóng, nhưng không khí ấm áp lạ thường. Nhìn pháo hoa xa xa, Lâm An khẽ nói đây là lần đầu không ăn Tết cùng gia đình. Minh Khang rót trà, nhẹ nhàng đáp: “Từ nay ta sẽ ăn Tết cùng đệ.” Lời nói ấy khiến Lâm An lặng người. Cuối cùng, Minh Khang nắm tay chàng, thừa nhận: “Ta thích đệ.” Lâm An run rẩy, sợ hãi vì lễ giáo phong kiến, vì họ đều là nam nhân. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt chân thành ấy, chàng cũng không thể dối lòng. Nước mắt rơi xuống bàn tay đang nắm chặt, Lâm An khẽ nói: “Ta cũng vậy… ta không thể không nhớ huynh.” Giữa tiếng pháo giao thừa, hai người ôm nhau lần đầu tiên – lén lút nhưng ấm áp, như giấu cả mùa xuân trong tim. Tết năm đó, họ không có đại yến hay sum vầy đông đủ. Chỉ có căn nhà nhỏ, cành mai trước cửa và những lời hứa thì thầm. Sáng mùng một, Minh Khang treo câu đối, Lâm An đọc thành lời thơ do chính mình nghĩ ra. Khi Minh Khang hỏi, Lâm An cười: “Không phải trong sách… mà trong lòng ta.” Từ khoảnh khắc ấy, họ hiểu rằng tình cảm này không phải thoáng qua. Giữa thời phong kiến khắt khe, tình yêu của họ buộc phải giấu kín sau những ánh nhìn và cái chạm tay vụng về. Nhưng chính sự lặng thầm ấy khiến từng khoảnh khắc bên nhau trở nên quý giá. Một mùa xuân lén lút, một cái Tết giản dị, nhưng đủ để hai trái tim trẻ tuổi tin rằng chỉ cần còn nắm tay nhau, mọi mùa xuân sau này đều sẽ ấm áp. #bl #boyslove #cophongdammy #vietnamesebl #cophucvietnam

About