@nutriwish: I could sleep in these they are so comfortable #buttondown #mensfashion #menswear

Nutriwish
Nutriwish
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 07 July 2026 20:56:29 GMT
729
12
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @nutriwish, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Càng Đầy, Càng Lặng.” Có một nghịch lý của cuộc đời… Khi còn ít hiểu biết, con người thường muốn chứng minh mình là ai.  Muốn được công nhận, được khen ngợi, được người khác nhìn thấy giá trị của mình. Nhưng càng trưởng thành, họ càng hiểu rằng sống đúng với giá trị của mình quan trọng hơn việc được người khác công nhận. Bởi họ hiểu một điều rất đơn giản: Giá trị thật không nằm ở những điều người khác nhìn thấy, mà nằm ở những gì mình âm thầm trở thành. Người xưa có câu: “Chân nhân bất lộ tướng.” Người có năng lực không cần khoe năng lực. Người có trí tuệ không cần phô bày trí tuệ. Người có chiều sâu không cần cố tỏ ra sâu sắc. Không phải vì họ giả vờ khiêm tốn. Mà vì họ biết: Giá trị thật không cần tiếng động để tồn tại. Bông lúa càng nặng hạt càng cúi đầu. Dòng sông càng sâu càng tĩnh lặng. Ngọn núi không cần giới thiệu độ cao của mình. Nó vẫn đứng hiên ngang, qua bao mùa mưa nắng. Con người cũng vậy. Khi nội tâm trống rỗng, ta thường đi tìm sự công nhận từ bên ngoài. Một lời khen khiến ta vui. Một lời chê khiến ta mất ngủ. Một ánh nhìn ngưỡng mộ cũng khiến ta hãnh diện. Nhưng khi nội tâm đã đủ đầy, sự công nhận trở thành điều có thì tốt, không có cũng chẳng sao. Bởi khi ấy ta biết mình là ai. Không cần giải thích. Không cần chứng minh. Cũng không cần tiếng vỗ tay. Có người nói rất nhiều về ước mơ… Có người lặng lẽ biến ước mơ thành hiện thực… Có người nói rất nhiều về lòng tốt… Có người âm thầm giúp người mà chẳng để lại tên… Có người luôn khẳng định mình hiểu biết… Có người học cả đời nhưng vẫn thấy mình quá nhỏ bé. Càng học nhiều, con người càng nhận ra điều mình chưa biết luôn lớn hơn điều mình đã biết. Vì thế, họ không còn muốn hơn thua từng quan điểm. Không còn thích thắng trong mọi cuộc đối thoại. Không còn nhu cầu phải là người đúng trong mọi tình huống. Không phải vì họ yếu. Mà vì họ hiểu rằng không phải điều gì cũng đáng để tranh cãi, và không phải ai cũng cần được thuyết phục. Đời người không phải một cuộc thi để tranh hơn thua. Điều quyết định giá trị của một con người không phải họ nói hay đến đâu, mà họ sống được bao nhiêu điều mình nói. Có những người rất ít xuất hiện. Nhưng mỗi lần xuất hiện đều mang lại sự bình an. Có những người nói rất ít. Nhưng mỗi lời nói đều có trọng lượng. Không phải vì họ cố tỏ vẻ bí ẩn. Mà vì họ hiểu rằng năng lượng quý nhất không nằm ở việc gây ấn tượng, mà ở việc tạo giá trị. Phô bày quá nhiều đôi khi chỉ khiến bản thân trở thành đối tượng của sự so sánh, ganh ghét và những phán xét không cần thiết. Trong khi đó, mọi điều bền vững đều được xây dựng trong thầm lặng. Hạt giống nảy mầm dưới lòng đất. Rễ cây lớn lên trong bóng tối. Con người cũng vậy. Nội lực được nuôi dưỡng trong những ngày không ai thấy. Đức hạnh được hình thành khi không có ai quan sát. Trí tuệ lớn lên từ những lần dám nhận mình sai. Bản lĩnh được rèn qua những lần gục ngã rồi tự đứng dậy, không cần ai chứng kiến. Ẩn mình không phải là trốn tránh. Mà là biết giữ gìn năng lượng cho điều thật sự quan trọng. Không phải ánh sáng nào cũng cần chiếu vào sân khấu. Có những ánh sáng chỉ cần đủ để soi đường cho chính mình và cho những người hữu duyên. Và điều đáng quý nhất của một con người không phải là khiến người khác ngưỡng mộ. Mà là sống một cuộc đời chân thật. Khi bên trong đủ đầy, ta không còn vội chứng minh. Khi nội tâm đủ vững, ta không còn sợ bị lãng quên. Bởi giá trị thật chưa bao giờ nằm trong ánh mắt của người khác. Mà nằm ở sự bình an khi mỗi tối nhìn lại, ta biết mình đã sống tử tế, sống đúng và không phản bội chính lương tâm của mình. Đó là giá trị không cần phô bày, nhưng ai tiếp xúc cũng cảm nhận được. Nguyện người bình an. 🕊️ Cám ơn bạn đã đọc đến cuối cùng! #fyp #songtinhthuc #giatricuocsong #adidaphat #trietlysong
“Càng Đầy, Càng Lặng.” Có một nghịch lý của cuộc đời… Khi còn ít hiểu biết, con người thường muốn chứng minh mình là ai. Muốn được công nhận, được khen ngợi, được người khác nhìn thấy giá trị của mình. Nhưng càng trưởng thành, họ càng hiểu rằng sống đúng với giá trị của mình quan trọng hơn việc được người khác công nhận. Bởi họ hiểu một điều rất đơn giản: Giá trị thật không nằm ở những điều người khác nhìn thấy, mà nằm ở những gì mình âm thầm trở thành. Người xưa có câu: “Chân nhân bất lộ tướng.” Người có năng lực không cần khoe năng lực. Người có trí tuệ không cần phô bày trí tuệ. Người có chiều sâu không cần cố tỏ ra sâu sắc. Không phải vì họ giả vờ khiêm tốn. Mà vì họ biết: Giá trị thật không cần tiếng động để tồn tại. Bông lúa càng nặng hạt càng cúi đầu. Dòng sông càng sâu càng tĩnh lặng. Ngọn núi không cần giới thiệu độ cao của mình. Nó vẫn đứng hiên ngang, qua bao mùa mưa nắng. Con người cũng vậy. Khi nội tâm trống rỗng, ta thường đi tìm sự công nhận từ bên ngoài. Một lời khen khiến ta vui. Một lời chê khiến ta mất ngủ. Một ánh nhìn ngưỡng mộ cũng khiến ta hãnh diện. Nhưng khi nội tâm đã đủ đầy, sự công nhận trở thành điều có thì tốt, không có cũng chẳng sao. Bởi khi ấy ta biết mình là ai. Không cần giải thích. Không cần chứng minh. Cũng không cần tiếng vỗ tay. Có người nói rất nhiều về ước mơ… Có người lặng lẽ biến ước mơ thành hiện thực… Có người nói rất nhiều về lòng tốt… Có người âm thầm giúp người mà chẳng để lại tên… Có người luôn khẳng định mình hiểu biết… Có người học cả đời nhưng vẫn thấy mình quá nhỏ bé. Càng học nhiều, con người càng nhận ra điều mình chưa biết luôn lớn hơn điều mình đã biết. Vì thế, họ không còn muốn hơn thua từng quan điểm. Không còn thích thắng trong mọi cuộc đối thoại. Không còn nhu cầu phải là người đúng trong mọi tình huống. Không phải vì họ yếu. Mà vì họ hiểu rằng không phải điều gì cũng đáng để tranh cãi, và không phải ai cũng cần được thuyết phục. Đời người không phải một cuộc thi để tranh hơn thua. Điều quyết định giá trị của một con người không phải họ nói hay đến đâu, mà họ sống được bao nhiêu điều mình nói. Có những người rất ít xuất hiện. Nhưng mỗi lần xuất hiện đều mang lại sự bình an. Có những người nói rất ít. Nhưng mỗi lời nói đều có trọng lượng. Không phải vì họ cố tỏ vẻ bí ẩn. Mà vì họ hiểu rằng năng lượng quý nhất không nằm ở việc gây ấn tượng, mà ở việc tạo giá trị. Phô bày quá nhiều đôi khi chỉ khiến bản thân trở thành đối tượng của sự so sánh, ganh ghét và những phán xét không cần thiết. Trong khi đó, mọi điều bền vững đều được xây dựng trong thầm lặng. Hạt giống nảy mầm dưới lòng đất. Rễ cây lớn lên trong bóng tối. Con người cũng vậy. Nội lực được nuôi dưỡng trong những ngày không ai thấy. Đức hạnh được hình thành khi không có ai quan sát. Trí tuệ lớn lên từ những lần dám nhận mình sai. Bản lĩnh được rèn qua những lần gục ngã rồi tự đứng dậy, không cần ai chứng kiến. Ẩn mình không phải là trốn tránh. Mà là biết giữ gìn năng lượng cho điều thật sự quan trọng. Không phải ánh sáng nào cũng cần chiếu vào sân khấu. Có những ánh sáng chỉ cần đủ để soi đường cho chính mình và cho những người hữu duyên. Và điều đáng quý nhất của một con người không phải là khiến người khác ngưỡng mộ. Mà là sống một cuộc đời chân thật. Khi bên trong đủ đầy, ta không còn vội chứng minh. Khi nội tâm đủ vững, ta không còn sợ bị lãng quên. Bởi giá trị thật chưa bao giờ nằm trong ánh mắt của người khác. Mà nằm ở sự bình an khi mỗi tối nhìn lại, ta biết mình đã sống tử tế, sống đúng và không phản bội chính lương tâm của mình. Đó là giá trị không cần phô bày, nhưng ai tiếp xúc cũng cảm nhận được. Nguyện người bình an. 🕊️ Cám ơn bạn đã đọc đến cuối cùng! #fyp #songtinhthuc #giatricuocsong #adidaphat #trietlysong

About